Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa – Chương 543: Cái Miệng Quá Độc Địa
Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa
Ôn Địch vừa cử động, chiếc còng trên tay liền kêu loảng xoảng một hồi.
Giản Ước nhìn sang: "Hỏng rồi, sao lại quên đòi Lý Bích chìa khóa còng tay nhỉ?"
Lâu Dực chỉnh lại sắc mặt: "Đây chắc là quy định của nhà tù, chúng ta tốt nhất đừng vi phạm."
Giản Ước dậm chân nói: "Nhưng mà Lý Bích đã nói rồi, chị gái cháu hôm nay được tự do mà, còn còng chị ấy lại thì ra thể thống gì chứ?"
Lâu Dực nhìn Ôn Địch: "Cô nói xem?"
Ôn Địch lập tức bảo: "Đừng tức giận, tôi thế này thấy cũng tốt rồi, có ảnh hưởng gì đâu chứ phải không?"
Lâu Dực gật đầu: "Không hổ là chị gái cháu, thật là biết điều."
Giản Ước lườm anh một cái, rồi nở một nụ cười thật tươi: "Chị ơi, chúng ta có một ngày thời gian, chị có tâm nguyện gì muốn hoàn thành không?"
Ôn Địch thoáng hiện lên vẻ cô độc: "Một ngày sao, để chị nghĩ xem."













