Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa – Chương 452: Dạy miễn phí là được chứ gì
Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa
Tô Quân đưa cho cô một cốc nước: "Em xem em kìa, có sốt ruột đến mấy thì cũng đâu có thiếu vài miếng cơm này chứ? Ăn từ từ thôi."
Thích Vi Vi ực ực uống mấy ngụm nước, nuốt trôi thức ăn xuống, vừa ợ hơi vừa đẩy Tô Quân ra: "Anh im đi, từ nay về sau em không thèm đi chơi với anh nữa, cũng không nghe anh dụ dỗ nữa, không làm việc đàng hoàng, làm trễ nải sự nghiệp lớn của em."
Nếu không phải tại Tô Quân, biết đâu bây giờ cô đã học rất tốt rồi, cũng không bị Lâu Dực coi thường, làm Giản Ước sốt ruột.
E là Lâm Châu cũng phải thở dài, Lâm Châu còn đang đợi làm nên thành tích để chứng minh cho bố cô ấy thấy đấy.













