Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa – Chương 4: Thử lòng
Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa
Hơn hai giờ sáng, Lâu Dục vẫn đang họp video trong phòng làm việc, đột nhiên căn phòng bên cạnh vang lên tiếng hét. Anh nhanh chóng đứng dậy, đá văng cửa phòng kế bên. Thấy trong phòng không có ai, Lâu Dục lập tức hoảng hốt: "Giản Ước? Giản Ước?"
Trong nhà vệ sinh vang lên một tiếng rên rỉ. Lâu Dục nhanh chóng mở cửa nhà vệ sinh. Nước đổ lênh láng trên sàn, Giản Ước quỳ một chân trên đất, vịn vào tường định đứng dậy. Lâu Dục bế bổng cô lên, Giản Ước kêu lên "A" một tiếng, cảm giác mất thăng bằng khiến cô ôm chặt lấy cổ anh.
Hơi thở nồng đượm mùi hương hoa dành dành trên người Lâu Dục, đó là sữa tắm cô mua, mùi hương cô thích. Trước kia khi ở gần anh, Giản Ước đều phải thở nhẹ nhàng vì sợ bị anh phát hiện ra tâm tư của mình. Bây giờ cô định liều một phen.
Giản Ước áp mặt vào xương quai xanh của Lâu Dục, hơi ngẩng đầu, hơi thở cố tình làm nặng nề phả đúng vào yết hầu của anh. Nghe nói đó là nơi nhạy cảm nhất của đàn ông. Cô khẽ nói: "Chú út, chân cháu hình như bị thương rồi."
Lâu Dục cúi đầu nhìn Giản Ước, cô "tình cờ" ngẩng đầu lên, sống mũi cao thẳng của hai người chạm nhẹ rồi rời ra. Giản Ước cảm thấy tim mình sắp nhảy ra ngoài, chỉ hơi tiếc nuối là lẽ ra cô nên ngẩng cao môi hơn một chút, như vậy thứ chạm vào sẽ là môi. Đó chắc chắn sẽ là một cảm giác khác hẳn.
Đôi tay đang bế Giản Ước của Lâu Dục siết lại, cả người nóng ran, đặc biệt là nơi tay tiếp xúc với da thịt cô, cảm giác mịn màng vô cùng mãnh liệt. Lúc này anh mới nhận ra bộ váy ngủ hai dây cô mặc mỏng manh đến thế nào. Có lẽ vì lúc nãy vùng vẫy quá mạnh, một bên ngực tròn trịa của Giản Ước bị lộ ra, trắng nõn như khối pha lê. Váy cũng rất ngắn, được anh bế như vậy đã co lên tận gốc đùi, đập vào mắt toàn là một màu trắng tuyết.
Đôi mắt ướt át nhìn anh, cô nép vào lòng anh, hoàn toàn không biết bộ dạng này khi đàn ông nhìn thấy sẽ thế nào. Lâu Dục như ném một hòn than nóng, đặt phắt Giản Ước xuống giường, lấy chăn quấn chặt lấy cô, nhìn cô với vẻ mặt lạnh lùng dạy bảo: "Tôi đã nói là không được mặc váy hai dây, váy phải che quá đầu gối rồi mà?"
Lâu Dục nhìn cô từ trên xuống dưới, cười đầy ác ý: "Cháu mặc thế này là muốn làm gì? Tôi là chú út của cháu, chẳng lẽ cháu lại muốn quyến rũ tôi sao?"
Giản Ước đúng là muốn quyến rũ anh, nhưng bị anh nói ra bằng giọng điệu đó, cô chỉ thấy nhục nhã và tủi hổ. Cô quay lưng đi, không dám nhìn anh: "Cháu mặc thế này trong phòng mình cho mát thì có sao đâu, cháu có mặc ra khỏi cửa phòng đâu, là chú xông vào mà."
Sắc mặt Lâu Dục đen sầm: "Nửa đêm không ngủ, cháu làm cái gì vậy?"
"Đi vệ sinh ạ, vô tình giẫm phải chậu nước nên trượt chân, chẳng lẽ không được phép có tai nạn sao?" Giản Ước nói rồi uất ức rơi nước mắt.
Cô đã ngã rồi mà anh không hỏi cô có đau không, chỉ biết mắng nhiếc cô không mặc đồ theo yêu cầu của anh, còn mỉa mai châm chọc cô, quả nhiên trong lòng Lâu Dục chẳng có chút vị trí nào cho cô cả.
Lâu Dục thấy cô rơi nước mắt thì vẻ mặt dịu lại, anh cúi xuống, dường như thở dài nói: "Cháu cứ thế này thì ra nước ngoài làm sao chăm sóc được bản thân?"
Giản Ước ngước đôi mắt trong veo vừa được nước mắt gột rửa lên hỏi: "Vậy cháu có thể ở lại, không đi nước ngoài được không?"
Sắc mặt Lâu Dục lạnh dần, anh đứng dậy nhìn cô đầy vẻ khinh thường: "Giản Ước, cháu không phải đang diễn khổ nhục kế với tôi đấy chứ?"
Giản Ước thất vọng nhắm mắt lại. Anh lại nghĩ về cô như vậy, trong mắt anh cô là người đầy tâm kế đến thế sao. Cô dỗi, nhỏ giọng lầm bầm: "Rõ ràng cháu đang dùng mỹ nhân kế mà." Tiếc là thử lòng thất bại không nói, còn bị đả kích đến mức tan nát.
"Chân không sao chứ? Có cần đến bệnh viện không?" Thấy mắt cô đỏ hoe, Lâu Dục bất đắc dĩ thở dài, kéo chân cô từ trong chăn ra kiểm tra. Lòng bàn tay anh ấm áp, cảm giác tê dại từ lòng bàn chân truyền thẳng vào tim, Giản Ước rụt chân lại, giấu vào trong chăn, buồn bã nói: "Hơi đau một chút, nghỉ ngơi chắc sẽ không sao."
Lâu Dục gật đầu: "Cháu nghỉ đi, mai nếu còn đau thì bảo dì Trương đưa đi bệnh viện."
Tại sao lại là dì Trương mà không phải là chú? Nhìn bóng lưng Lâu Dục rời đi, Giản Ước cắn chặt môi. Nhớ có lần hồi cấp ba cô tham gia đại hội thể thao bị trẹo chân, Lâu Dục khi đó dù đang công tác ở nước ngoài cũng đã bay về ngay trong đêm đưa cô đi bệnh viện. Thực ra lúc đó Giản Ước không có vấn đề gì lớn, chân chỉ hơi sưng đỏ thôi. Sau khi dán miếng cao cho cô, Lâu Dục lại vội vã bay đi.
Lúc đó Giản Ước cứ ngỡ anh quan tâm cô, thích cô, cô đã thầm vui sướng rất lâu. Sau này cô mới vô tình biết được là do dì Trương lúc gọi điện cho anh quá lo lắng, lỡ miệng nói là chân cô bị gãy nên anh mới vội vàng về. Nếu dì Trương không nói quá lên như vậy, có lẽ Lâu Dục đã chẳng về rồi. Anh luôn như vậy, lúc thì dịu dàng, lúc lại lạnh lùng, lúc khiến Giản Ước cảm thấy anh quan tâm cô, có chút thích cô, nhưng ngay sau đó anh lại đẩy cô xuống địa ngục. Một kẻ điên thay đổi thất thường như vậy mà lại khiến cô lún sâu đến thế.













