Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa – Chương 32: Đây là thái độ của người đi cầu xin sao?
Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa
Lâu Dực đúng là không chịu thiệt chút nào, không thể nói chuyện nhẹ nhàng một chút để cô nhân tiện đưa ra điều kiện sao? "Vừa nãy cháu thực sự không có thời gian nghe máy."
"Vậy giờ có thời gian rồi?"
"Đúng vậy, có thời gian nghe chú xin lỗi rồi."
"Giản Ước." Giọng Lâu Dực đầy vẻ cảnh cáo: "Biết dừng lại đúng lúc đi."
Giản Ước như không hiểu lời cảnh cáo, tiếp tục vuốt râu hùm: "Chính chú đã dạy cháu là biết sai phải sửa, sao đến lượt mình thì lại là chuyện khác rồi?"
Lâu Dực nhìn thấu cô: "Nói đi, muốn cái gì?"
Biết thế chú cứ sảng khoái từ đầu có phải xong rồi không, Giản Ước thầm than trong lòng, rồi nhanh chóng đưa ra yêu cầu: "Ở đây hết giường bệnh nhi rồi, cháu muốn hai giường bên bệnh viện của nhà họ Lâu."
Lâu Dực hừ một tiếng: "Đây là thái độ của người đi cầu xin sao?"













