Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa – Chương 318: Mặt dây chuyền bị mất
Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa
Chạy một quãng đường tương đương, xe cuối cùng cũng dừng lại. Nhảy xuống xe, Giản Ước liền tháo tấm vải đen xuống.
Họ đi qua một vườn rau nhỏ, trong vườn rau có một ông lão đang ngồi xổm. Mặc quần áo rách rưới, quay lưng lại nên không nhìn rõ mặt mũi, chậm chạp chắc là đang nhổ cỏ. Giản Ước nhìn thêm một cái.
Người phía sau đẩy cô một cái: "Đừng nhìn lung tung."
Giản Ước loạng choạng một cái, suýt chút nữa ngã nhào xuống bờ ruộng. Giản Ước muốn nổi giận, người đó sững người ngại ngùng một chốc: "Xin lỗi nhé, tôi lỡ tay dùng sức hơi mạnh."
Giản Ước đảo mắt coi thường: "Tốt nhất là các người nên khách khí với tôi một chút."
Rất nhanh đã đến ngôi nhà gạch nhỏ trước đó, thời gian dùng so với lần đầu tiên bị trùm đầu đi bộ ít hơn hẳn ten phút.













