Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa – Chương 282: Sức tự chế của tôi không mạnh
Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa
Lâu Dực nhìn thoáng qua lòng bàn tay trắng ngần nhỏ nhắn, những ngón tay thon thả kia khiến anh có chút tâm thần xao động, yết hầu khẽ lăn một cái, anh vỗ nhẹ vào tay cô một phát. Giản Ước giận dữ rụt tay về, hết lần này tới lần khác thế này, lẽ nào không tính là trêu ghẹo sao?
Tâm trạng Lâu Dực tốt lên hẳn, mới một lát mà đã sờ được mông và bàn tay nhỏ, lông mày khẽ nhướng lên đầy đắc ý: "Tạ ơn chú thế nào đây?"
Giản Ước có chút thẫn thờ, dường như đã rất lâu rồi cô không nhìn thấy nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng này của anh.
Khi anh cười một cách chân thành, nó sẽ khiến người ta không thể rời mắt, cô nhớ ngày trước trái tim mình bỗng chốc lỗi nhịp, hoàn toàn đánh mất chính mình trước anh cũng chính là vì nụ cười này.













