Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa – Chương 277: Tự thú cầu xin tha thứ
Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa
Phụ Yên đã pha trà đợi sẵn từ sớm, Lâu Dực đến vừa vặn đúng giờ hẹn. Phụ Yên bảo Lâu Dực gọi món, Lâu Dực chỉ đại một cái: "Cái này đi." Anh đối với đồ Nhật không mấy hứng thú, nhớ lại lúc Giản Ước mới đến nhà họ Lâu, anh cũng từng dẫn cô đến quán này. Bởi vì rất đắt nên Giản Ước ăn uống nơm nớp lo sợ, cuối cùng về đến nhà lại ăn thêm một cái bánh bao, uống một bát cháo, xem ra là ăn không no. Lúc anh hỏi đến Giản Ước mới cằn nhằn rằng không thích ăn món ở đó, đắt quá, ăn vào bụng vừa không ngon lại vừa có cảm giác tội lỗi, cứ món ăn bản địa là tốt nhất, từ đó về sau họ không bao giờ đến đây nữa.
Phụ Yên quan sát động tác của anh: "Anh không thích ăn đồ Nhật sao?"
Lâu Dực gật đầu: "Đắt quá."













