Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa – Chương 272: Sau này gặp tôi thì dịu dàng một chút
Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa
Giản Ước nhớ lại lần đầu tiên ăn món này, trong lòng cô đặc biệt biết ơn Lâu Dực đã thực hiện tâm nguyện cho mình, lúc đó cảm động đến mức nước mắt chực trào ra. Bây giờ ăn món ăn mỹ vị này, nghĩ đến những điều tốt đẹp anh dành cho mình, trong lòng vẫn dâng lên một dòng cảm xúc ấm áp.
Lâu Dực cúi đầu xuống, không có ý định nhận lấy chiếc bánh, cứ thế ghé vào tay cô cắn một miếng, lại còn cố tình chọn ngay chỗ cô vừa cắn qua. Mặt Giản Ước đỏ bừng lên, cô cũng không lên tiếng, thái độ lạnh nhạt trước kia giờ không tài nào giả vờ ra được nữa. Lâu Dực vờ như không thấy, nuốt xuống rồi mới nói: "Ngon lắm."
Giản Ước vừa ăn vừa nói: "Lúc trước chú nhỏ nếm thử còn bảo nhiều dầu quá, ngấy chết đi được cơ mà."
"Đó chẳng phải là chuyện ngày xưa sao? Bây giờ khẩu vị của tôi thay đổi không được à?"













