Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa – Chương 224: Kẻ bắt cá hai tay tồi tệ
Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa
Bước vào nhà, Lâu Dực nhìn ngó xung quanh. Ngôi nhà đã có thêm rất nhiều cách bài trí đầy màu sắc, trên ban công có cây xanh, có hoa đỏ, trên ghế sofa có gấu bông màu hồng, trên tủ lạnh có những miếng dán nhiều màu, trông cả ngôi nhà như sống động hẳn lên, vô cùng ấm cúng và đáng yêu.
Nó khiến lòng anh ngứa ngáy, thậm chí nảy sinh ham muốn được dọn đến đây sinh sống.
Ngón tay Lâu Dực khẽ vân vê sau lưng.
Giản Ước nhìn theo ánh mắt của anh một lượt, tưởng anh không vui liền cúi đầu nói: "Nếu em dọn đi, em sẽ mang hết những thứ này đi, trả lại nguyên trạng ban đầu cho anh."
Lâu Dực ngồi xuống ghế sofa, cầm con gấu bông lên bóp vài cái: "Không cần khôi phục, trông thế này có hơi thở cuộc sống hơn."
Giản Ước đã điều chỉnh lại tâm trạng, ngồi đối diện anh, nghiêm túc nói: "Chú nhỏ, có chuyện gì vậy?"













