Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa – Chương 20: Lời mời của đại thiếu phu nhân nhà họ Lãnh
Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa
Giản Ước coi như không nghe thấy, chẳng biết vị nhị thiếu gia này lên cơn điên gì mà lại nhắm trúng cô. Nếu hôm nay cô thực sự đi theo anh ta trước bao nhiêu con mắt thế này, không biết ngày mai sẽ bị đồn thổi thành cái gì nữa.
Lãnh Phi thấy cô dửng dưng, thực sự không muốn đi, liền hỏi: "Em thực sự không đi à? Thế thì anh làm sao ăn nói với chị dâu đây? Có tí việc cỏn con này cũng không làm xong, anh trai anh chẳng lột da anh ra chắc?"
Giản Ước vẫn không màng đến anh ta. Anh ta đành thở dài, tiếc nuối bỏ đi. Người cùng bàn hỏi cô: "Cô quen đại thiếu gia nhà họ Lãnh à? Nhận được lời mời của đại thiếu phu nhân là một vinh dự đấy."
"Xời, đấy là ngày xưa thôi, giờ là nhánh hai nắm quyền rồi, đại thiếu gia có giỏi đến mấy thì ở nhà họ Lãnh cũng không có tiếng nói nữa."
"Đợi đã, đợi đã." Giản Ước cắt ngang cuộc đối thoại: "Các cô nói người vừa rồi là nhị thiếu gia nhà nào cơ?"
"Cô không biết thật à? Đương nhiên là nhị thiếu gia nhánh cả nhà họ Lãnh rồi."
Nhị thiếu gia nhà họ Lãnh? Vậy chị dâu anh ta chẳng phải là đại thiếu phu nhân nhà họ Lãnh, người mà cô đang tìm sao?
"Ơ này, cô đi đâu thế?" Nhưng Giản Ước đã chạy mất hút.
"Nhị thiếu gia, nhị thiếu gia, tôi muốn hỏi một câu, vừa nãy là đại thiếu phu nhân bảo anh gọi tôi qua sao? Tôi có thể gặp chị ấy không?" Giản Ước đuổi theo Lãnh Phi hỏi dồn dập.
Dù không biết tại sao đại thiếu phu nhân lại biết cô và mời cô qua, nhưng chẳng phải quá trùng hợp sao, giống như ý trời đặc biệt sắp đặt cho cô vậy. Lãnh Phi buồn cười nhìn cô đang thở hổn hển: "Đúng thế, em lại muốn đi rồi à?"
"Sao lúc nãy anh không nói rõ."
"Ồ, chị dâu anh mời thì em đi, anh mời thì em chẳng thèm, anh kém thu hút thế cơ à."
Giản Ước trịnh trọng gật đầu: "Vâng, anh đúng là không có sức hút bằng đại thiếu phu nhân thật."
Khiến Lãnh Phi suýt nữa hộc máu. Bình thường anh ta coi trọng hình tượng nhất, bị chê kém thu hút là đòn chí mạng của anh ta, người này cố tình chọc tức anh ta chắc!
Lãnh Phi đưa cô đến một cái bàn nằm ở vị trí rất phía trên. Những bàn phía trước chính là gia đình Lãnh Tiêu, có thể thấy vị trí của bàn này không hề tầm thường. Giản Ước chẳng quen ai cả, cô gật đầu chào từng người rồi ngồi xuống. Lãnh Phi nói: "Em không cần căng thẳng, bàn này toàn là người nhà mẹ đẻ của chị dâu thôi."
Giản Ước cảm thán: "Thiếu phu nhân đối với tôi tốt quá." Dù cô chẳng hiểu vì sao.
Một cô gái xinh xắn ngồi cạnh lập tức kéo lấy cánh tay cô: "Chị ơi chào chị, em là Bạch Linh."
Giản Ước vội vàng cảm thấy được ưu ái mà bắt tay cô ấy: "Chào em, chào em."
Bạch Linh nháy mắt với cô: "Chị gái em tên là Bạch Tuyết, chị ấy nói hai người quen nhau."
Bạch Tuyết? Cái tên này nghe quen thật, đúng rồi, lúc trước cô có đưa vài viên thuốc và danh thiếp, người phụ nữ đó tên là Bạch Tuyết. Cô ấy chính là vợ của Lãnh Dực? Đại thiếu phu nhân nhà họ Lãnh? Không ngờ tới thật.
Nhưng giờ nghĩ lại, người phụ nữ đó vóc dáng thanh mảnh nhưng không yếu ớt, ánh mắt đầy vẻ anh khí, cổ tay và cổ chân lộ ra trông cũng rất có lực. Dù đau đớn đến mấy cũng có thể nhẫn nhịn không thốt lên lời. Lúc đó cô đã kiểm tra sơ qua cơ thể của Bạch Tuyết, ngoài chứng cung hàn ra thì các phương diện khác của cô ấy đều rất khỏe mạnh.
Nghe nói vợ của Lãnh Dực trước đây cùng ở trong quân ngũ với anh ta, sau khi kết hôn mới chuyển công tác về địa phương. Từng ở trong quân đội có khác, thực sự rất khác biệt.
"Chị ơi, nghe nói chị cũng tốt nghiệp đại học Thanh, hoàn thành chương trình đại học chỉ trong hai năm thôi, chị giỏi quá." Những người khác trong bàn, bao gồm cả bố mẹ của đại thiếu phu nhân cũng phụ họa theo, mỉm cười nhìn cô, bày tỏ thiện chí lớn nhất.
Giản Ước vừa mừng vừa lo, đồng thời không khỏi suy nghĩ nhiều hơn. Nhà họ Bạch nhanh chóng điều tra rõ bối cảnh và trải nghiệm của cô như vậy, có phải vì sợ cô nói chuyện Bạch Tuyết bị cung hàn ra ngoài không? Cho nên họ đã nhanh chóng tra ra lai lịch của cô rồi để người nhà đến dò xét cô?
Nhưng chuyện cung hàn này, bác sĩ nào mà chẳng tra ra được. Cho dù cô không nói, chẳng lẽ nhà họ Lãnh không ai biết sao? Bao nhiêu năm cô không sinh nở được, chắc chắn phải đi bệnh viện chứ, làm sao giấu được nhà họ Lãnh? Trừ khi có người giúp cô che giấu.
Bạch phu nhân nói: "Chuyện Giản tiểu thư giúp đỡ Tiểu Tuyết nhà tôi, Lãnh đại thiếu cũng biết. Cũng chính cậu ấy đã sai người tra cứu thân thế của cô, mong cô đừng trách móc."
Vậy người giúp Bạch Tuyết che giấu chính là Lãnh Dực? Người ngoài ai cũng đồn Lãnh Dực bị thương trong quân đội nên không thể sinh con, nhưng người thực sự không thể sinh con lại chính là Bạch Tuyết. Chẳng lẽ hai vợ chồng họ sợ nhà họ Lãnh biết chuyện này sẽ ép họ ly hôn nên Lãnh Dực mới nhận là mình không thể sinh con? Anh ta vì bảo vệ vợ mà sẵn sàng từ bỏ quyền kế thừa nhà họ Lãnh sao?
Nếu đúng như cô dự đoán, thì Lãnh Dực quả thực là một người đàn ông si tình hiếm có.













