Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa – Chương 185: Tỏ vẻ yếu thế đòi chăm sóc
Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa
Lâu Dực hậm hực nói: "Không phải ruột thịt."
"Chẳng lẽ cậu ngay từ đầu đã muốn nuôi nấng, nuôi làm vợ sao? Sở thích này của cậu không phải dạng vừa đâu nha."
"Cút." Lúc đó Giản Ước mới mười sáu tuổi, anh có biến thái như vậy không hả? Nhận nuôi đứa cháu gái để nuôi làm vợ sao?
Lãnh Dực tặc lưỡi hai cái, đưa ra kết luận: "Trâu già gặm cỏ non."
Lâu Dực giơ chân đá gã, Lãnh Dực sao có thể để anh đắc thế, hai người anh tới tôi lui, đánh một vòng cũng không phân thắng bại.
Cho đến khi bên ngoài vang lên giọng nói sốt ruột của Giản Ước: "Chú nhỏ."
Lâu Dực vèo một cái vén chăn lên, chui vào trong, yếu ớt không chịu nổi, nghe thấy tiếng gọi, mệt mỏi mở mắt ra.
Lãnh Dực: "..." Đây tuyệt đối không phải Lâu Dực mà gã quen biết.
Bạch liên hoa nhập xác rồi chứ gì.













