Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa – Chương 132: Chú út, giúp một tay đi mà
Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa
"Chú út không đến công ty sao?"
Lâu Vực nhìn chằm chằm khiến Giản Ước có chút hoảng sợ, cô sờ sờ mặt mình, đâu có làm sai chuyện gì chứ? Tại sao ánh mắt của chú út trông như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy?
"Tại sao điện thoại lại tắt máy?"
Lâu Vực gần như phun ra từng chữ một.
Giản Ước nhìn điện thoại một cái:
"Ồ, hết pin rồi ạ."
Lâu Vực vẫn nhìn chằm chằm cô, Giản Ước bỗng nhiên hiểu ra, đại khái là anh gọi điện thoại cho cô nhưng không tìm thấy.
Giản Ước vội vàng giải thích:
"Xin lỗi chú út nhé, có phải chú tìm cháu có việc gì không?"
Mà còn đặc biệt chạy về nhà nữa chứ.
Sắc mặt Lâu Vực u ám, cho cảm giác như giông bão sắp đến nơi.
Buổi sáng anh gọi điện về nhà bảo tài xế gửi ít đồ cho mình, vô tình biết được Giản Ước đã đến bệnh viện làm việc, sắc mặt liền thay đổi.













