Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa – Chương 1: Chú không cần tôi nữa
Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa
Cánh cửa bị đá văng ra, Giản Ước cầm một tập tài liệu trên tay, giận dữ xông vào. Cô chống nạnh định cất giọng hét lớn, nhưng thính giác nhạy bén lại nghe thấy những động động tĩnh từ phòng ngủ truyền đến, sắc mặt lập tức thay đổi.
"Dục, anh nhẹ một chút... người ta sắp chịu không nổi rồi..."
Tiếng nũng nịu mỗi lúc một mê người, tiếng thở dốc lại càng dồn dập hơn. Giản Ước đã hai mươi tuổi, là người trưởng thành, cô đương nhiên biết người trong phòng ngủ đang làm gì. Nhưng căn biệt thự này chỉ có cô và chú út chung sống, cô không tin người đàn ông bên trong là chú mình, tuyệt đối không thể nào.
Tập tài liệu rơi xuống, giấy tờ bay tán loạn trên đất, Giản Ước lao đến đẩy mạnh cửa phòng ngủ. Ánh sáng trong phòng tối mờ, tấm lưng trần của người đàn ông không ngừng nhấp nhô theo nhịp chuyển động của cơ thể, phần dưới thắt lưng đã bị tấm chăn mỏng che khuất, cô không nhìn rõ khuôn mặt anh. Nhưng chỉ dựa vào bóng lưng, cô khẳng định chắc chắn đó chính là chú út. Người phụ nữ bên dưới trông như đang đắm chìm trong khoái lạc cực hạn.
Giản Ước như phát điên, vừa khóc vừa cầm lấy chiếc giày bên cửa ném mạnh vào.
"Lâu Dục, cháu hận chú!"
Nói xong, cô quay đầu chạy thẳng ra ngoài. Nghe thấy tiếng cửa biệt thự đóng sầm lại, Lâu Dục hất chăn ngồi dậy. Ngoài phần thân trên trần trụi, chiếc quần bên dưới vẫn mặc chỉnh tề. Anh châm một điếu thuốc, rít một hơi sâu, làn khói tỏa ra làm mờ đi ngũ quan tuấn tú, chỉ còn đôi mắt chứa đựng sát khí khiến người ta khiếp sợ, chẳng hề có chút dục vọng nào.
Người phụ nữ cũng ngồi dậy, thân trên chỉ mặc một chiếc áo quây, cô ta đưa tay ôm lấy eo Lâu Dục, cười đầy quyến rũ: "Lâu gia đừng để người khác làm mất hứng, chúng ta tiếp tục thôi~"
Sắc mặt Lâu Dục không đổi, lạnh lùng thốt ra một chữ: "Cút."
Người phụ nữ không cam lòng, khó khăn lắm mới lên được giường của Lâu Dục, dù là diễn kịch, cô ta cũng muốn biến giả thành thật.
"Lâu gia~" Đôi bàn tay thon dài vuốt ve vùng bụng của anh.
Ai mà không biết ở Thanh Thành này, Lâu gia là người nắm quyền sinh quyền sát, lời nói ra không bao giờ có lần thứ hai, ai để anh phải nhắc lại chắc chắn là kẻ sắp cận kề cái chết. Lâu Dục không hề thương hoa tiếc ngọc, một chân đá văng người phụ nữ xuống giường.
"Cổ Niên, tiễn khách."
Người phụ nữ không ngừng vùng vẫy rồi bị kéo ra ngoài, trợ lý Cổ Niên cung kính đứng bên giường: "Thưa gia, tiểu thư đã đến nhà bạn là Hoắc An Nam rồi, tài liệu ra nước ngoài vẫn chưa ký."
"Mang qua cho nó ký, nó sẽ ký thôi."
Phía bên kia, sau khi chạy khỏi biệt thự, Giản Ước tìm đến người bạn thân nhất của mình. Lúc này, cô gục lên vai Hoắc An Nam khóc nức nở: "Nam Nam, cậu nói xem sao chú ấy có thể đối xử với tớ như vậy?"
Hoắc An Nam vừa vỗ lưng cô vừa khuyên nhủ: "Giản Ước, không phải tớ muốn nói đâu, nhưng anh ấy là chú của cậu, hai người là không thể nào. Vả lại anh ấy đã ba mươi tuổi rồi, dù là tìm bạn gái hay kết hôn sinh con đều là chuyện bình thường, cậu nên cắt đứt tâm tư với anh ấy đi."
Giản Ước uất ức nói: "Nhưng chú ấy không phải chú ruột của tớ mà."
"Nhưng anh ấy đã nuôi cậu khôn lớn, trong mắt người ngoài, trên danh nghĩa anh ấy chính là chú của cậu, là người một nhà đấy."
Giản Ước cứng họng. Hoắc An Nam nói đúng, dù trong lòng cô có cố phủ nhận việc hai người không có quan hệ huyết thống thì cũng có ý nghĩa gì đâu? Trong mắt người đời, họ là người một nhà, vận mệnh đã gắn chặt vào nhau. Không thể có loại quan hệ nào vượt quá tình thân.
Năm mười sáu tuổi, Giản Ước vì không chịu nổi sự hà khắc của cậu mợ nên đã quyết định tìm đến nhà họ Lâu. Trước khi qua đời, ông ngoại đã nói với cô rằng, ông cụ nhà họ Lâu – một thế gia trăm năm ở Thanh Thành – nợ ông một ân tình, nếu sau này lâm vào đường cùng thì có thể đến đòi lại ân tình đó.
Nhưng khi đứng ở đại sảnh nhà họ Lâu, cô mới biết ông cụ đã nghỉ hưu lánh đời, không còn sống ở đây nữa. Người phụ nữ đang ngồi trên sofa, ăn mặc sang trọng soi xét cô chính là vợ kế của gia chủ đương nhiệm nhà họ Lâu.
Trong phòng khách rộng lớn, cô bé Giản Ước lo lắng bóp ngón tay, phu nhân nhà họ Lâu lộ vẻ khinh bỉ, bảo người làm cầm một trăm tệ ra để đuổi cô đi. Ngay lúc khuôn mặt cô đỏ bừng, định ném tiền xuống đất rồi rời đi thì một giọng nói chế nhạo, khinh khỉnh vang lên: "Sự lương thiện mà Lâu phu nhân tự hào chỉ có hiệu lực trước mặt cha tôi thôi sao? Chẳng qua chỉ là thêm một miệng ăn, làm loạn lên thế này e là hơi khó coi."
Giản Ước ngỡ ngàng ngẩng đầu, thấy một người đàn ông lạnh lùng đứng trên cầu thang. Anh mặc bộ vest xám, khoanh tay, lạnh nhạt nhìn xuống phía dưới như đang xem một vở kịch hài.













