Bị Ba Ba Đẹp Trai Của Bạn Thân Làm Đến Hỏng – Chương 8
Bị Ba Ba Đẹp Trai Của Bạn Thân Làm Đến Hỏng
Giờ đối diện Ngụy Khiêm, cô không khỏi ngượng ngùng, lòng rối như tơ vò.
Ngụy Khiêm thầm cười trong lòng, ngắm nhìn dáng vẻ luống cuống e thẹn của Tiểu Diệp nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thản.
“Tiểu Diệp, tối qua ngủ ngon chứ?”
Tiểu Diệp cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Dạ, ngủ ngon ạ, cảm ơn chú.”
Ngụy Khiêm nhịn không được khẽ cong môi.
“Không phiền đâu. Nếu có nhu cầu gì thì cứ nói với chú nhé.”
“Dạ, được ạ.” Tiểu Diệp đáp lễ phép, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm. Những hình ảnh đêm qua quá đỗi gợi tình, mười tám năm qua cô chưa từng nghĩ mình lại có thể “chơi” như thế với một người đàn ông lớn hơn mình nhiều đến vậy.
Ngụy Khiêm không nói thêm, quay người rời đi. Tiểu Diệp nhìn bộ đồ ở nhà trên người hắn, quả nhiên không phải bộ tối qua. Đúng là cô đã mơ một giấc mộng xuân.
Cô nghĩ gì thế này?! Sao có thể là thật được! Chú Ngụy sao có thể làm chuyện đó với mình được!
Tiểu Diệp tự gõ vào trán, trách mình nghĩ ngợi lung tung. Cô định đi tìm Ngụy Văn, vừa lúc thấy cô bạn bước ra từ phòng tắm.
“Chết rồi, tối qua uống nhiều quá. May mà hôm nay tâm trạng ba tớ có vẻ rất tốt, không mắng tớ.”
“Chú Ngụy tốt thế, sao mắng cậu được.” Tiểu Diệp cười.
Ngụy Văn cầm máy sấy tóc, vừa sấy vừa nói: “Cậu đi thay đồ đi, Tiểu Diệp. Lát nữa mình ra ngoài ăn ngon nhé!”
“Đi nhà hàng hả?” Tiểu Diệp ngẩn ra. Dù trước đây cô đi làm thêm trong kỳ nghỉ để dành tiền, định sau kỳ thi đại học sẽ cùng Ngụy Văn thư giãn, nhưng rõ ràng khả năng chi tiêu của cô không theo kịp cô bạn. Nếu bữa nào cũng xa xỉ như Ngụy Văn, e là tiền cô chẳng đủ lâu.
Ngụy Văn lập tức nhận ra sự lúng túng của bạn thân, nắm tay cô trấn an: “Yên tâm đi! Ba tớ bảo thi xong là phải thư giãn. Cậu chịu đựng tính khí thất thường của tớ cũng vất vả rồi, ba dặn phải đưa cậu đi ăn một bữa thật hoành tráng!”
Tiểu Diệp không ngờ chú Ngụy lại chu đáo thế, càng thêm ngưỡng mộ Ngụy Văn có một người ba như vậy.
Trong bữa ăn ở nhà hàng, Ngụy Văn lại mở lời: “Cậu đi biển với tớ nhé. Tớ đi một mình chán lắm. Đừng lo chi phí, mình cùng ăn uống vui chơi, cậu cần gì tốn tiền đâu mà!”
Tiểu Diệp hơi do dự. Nếu Ngụy Văn không lo chi phí thì cô sợ không đủ tiền theo bạn đi biển xa xỉ. Nhưng nếu Ngụy Văn trả hết thì cô lại thấy ngại, bởi bao năm làm bạn, Ngụy Văn luôn hào phóng với cô.
Thấy Tiểu Diệp lưỡng lự, Ngụy Văn ra tối hậu thư: “Cậu có phải bạn thân tớ không hả? Tớ coi cậu là bạn thân nhất nên mới rủ cậu đi. Tớ chỉ có mình cậu, chẳng lẽ để tớ đi một mình buồn chán sao?”
Tiểu Diệp bất lực, đành gật đầu.
“Thôi được.”
Ngụy Văn phấn khích reo lên: “Quyết định thế nhé! Lát nữa đi mua bikini!” Cô ấy chợt nhớ gì đó rồi nhắc thêm: “Ba tớ có thể cũng đi, nhưng công việc bận lắm nên chưa chắc được. Ông ấy bảo nếu xong việc sẽ đến.”
Tiểu Diệp thoáng bối rối, nhưng đã đồng ý với Ngụy Văn thì không rút lui. Vả lại chú Ngụy cũng khá cởi mở, chắc không ảnh hưởng đến kỳ nghỉ của hai người.













