Bị Ba Ba Đẹp Trai Của Bạn Thân Làm Đến Hỏng – Chương 5
Bị Ba Ba Đẹp Trai Của Bạn Thân Làm Đến Hỏng
Điền Diệp ngỡ mình đang mơ, nhưng mơ thấy bố của bạn thân thì thật quá điên rồ. Song cảm giác quá dễ chịu, quá kích thích, một khoái lạc chưa từng có. Cô thậm chí nghĩ giấc mơ này thật táo bạo, thật đáng để tận hưởng… Khi Nguỵ Khiêm mải mê với bên ngực phải, cô còn muốn nhắc hắn đừng quên bên trái…
Lý trí mách bảo điều này là sai trái. Hắn là bố của bạn thân, không nên ngậm ngực cô, không nên chạm vào nơi bí mật của cô và càng không nên dùng thứ đó cọ xát vào cô như bây giờ!
Nhưng chính sự sai trái này lại càng khiến cô thấy kích thích…
Chú ấy… hình như muốn chiếm đoạt mình…
Thứ đó của chú ấy thật to lớn, không được, nó không thể nào vào được.
“A… chú… đừng… to quá…” Điền Diệp bị kích thích đến mơ màng. Nguỵ Khiêm dùng đầu nhọn của mình làm ở bên ngoài cho đỡ cơn. Nhưng hắn biết, tối nay hắn chưa thể vì chưa chuẩn bị kỹ càng.
Cứ thế mà cọ xát chứ không đi quá xa.
Điền Diệp vừa trải qua hai lần cao trào, cơ thể nhạy cảm đến run rẩy. Nguỵ Khiêm vốn định dừng lại, lau sạch thứ chất lỏng nơi lối vào của cô, đắp chăn cho cô rồi rời đi. Nhưng nhìn làn da trắng ngần của cô ửng hồng, hắn không kìm được, chậm rãi đè lên người cô lần nữa rồi cắn nhẹ vào đôi môi cô.
Môi Điền Diệp bị chặn lại. Trước đây vì e thẹn, ngay cả khi yêu cô cũng hiếm khi hôn ai mà giờ đây nụ hôn với Nguỵ Khiêm càng khiến cô lộ rõ vẻ ngây ngô, vụng về.
Nguỵ Khiêm cắn lấy đầu lưỡi cô, mềm mại, ấm nóng khiến hắn chỉ muốn nuốt chửng cô vào lòng. Hắn cởi bỏ quần áo mình để hai cơ thể trần trụi quấn lấy nhau, da thịt kề sát để cảm nhận một phần cảm giác khoái lạc mà hắn khao khát.
Cuối cùng hắn vẫn kiềm chế. Hắn lấy giấy lau đi dòng nước ngọt tuôn trào từ nơi ấy của cô. Khi tờ giấy lướt qua, kéo theo những sợi tơ bạc, Nguỵ Khiêm không ngờ một cô gái ngoan ngoãn như Điền Diệp chỉ cần kích thích nhẹ đã ướt át đến vậy. Hắn phải dùng thêm vài tờ giấy mới lau sạch được.
Lau xong, ngón tay thon dài của hắn dừng lại nơi hồng hào của cô. Hắn khẽ chạm vào nụ hoa nhỏ xinh, chẳng hiểu sao lại liên tưởng đến từ “mềm mại như bánh nếp”. Hắn thầm nghĩ một ngày nào đó, phải để cô tỉnh táo nhìn vào gương, xem hắn trêu đùa viên ngọc nhỏ này thế nào.
Nguỵ Khiêm kéo lại quần lót cho Điền Diệp, chỉnh lại váy ngủ rồi rời khỏi phòng với chút tiếc nuối. Nếu cô không còn trong trắng thì có lẽ đêm nay hắn đã có thể để thứ cương cứng của mình xâm nhập, thử vài nhịp. Với độ nhạy cảm của Điền Diệp thì chắc chỉ vài cái là cô đã tuôn trào.
Hắn rất muốn thấy thứ chất lỏng của mình chảy ra từ nơi bí mật của cô. Dù biết cô là bạn thân của con gái thì điều này thật sai trái… nhưng cũng thật kích thích…
Để tránh rủi ro, Nguỵ Khiêm thay một bộ quần áo mới trước khi lên giường nghỉ ngơi.













