Bị Ba Ba Đẹp Trai Của Bạn Thân Làm Đến Hỏng – Chương 11
Bị Ba Ba Đẹp Trai Của Bạn Thân Làm Đến Hỏng
Cô vội chạy đến chỗ Nguỵ Văn dưới chiếc ô che nắng. Nguỵ Văn đưa cho cô một quả dừa, nhìn gương mặt đỏ rực của bạn rrtò mò hỏi: “Sao thế?”
“Không có gì, chỉ là nắng hơi gắt thôi.” Điền Diệp uống một ngụm nước dừa, tay chạm lên gò má nóng ran, cố gắng bình tĩnh lại. Xấu hổ quá đi thôi!
Nguỵ Khiêm thong thả bước tới. Thấy hắn, Nguỵ Văn reo lên đầy ngạc nhiên: “Ba! Sao ba lại đến đây?”
Nguỵ Khiêm nhìn con gái, nói bằng giọng trách móc: “Gọi điện nhắn tin không trả lời mà lại còn không mang điện thoại à?”
Nguỵ Văn ngượng ngùng nhìn chiếc điện thoại trên tay, cười chữa cháy: “Con mang nhầm cái này, để con về lấy cái kia!” Nói rồi, cô ấy chạy biến về nhà, để lại Điền Diệp và Nguỵ Khiêm đứng đó.
Điền Diệp lặng lẽ lấy khăn tắm khoác lên người. Nguỵ Khiêm quay sang nhìn cô, khóe môi khẽ cong: “Bộ đồ bơi này của Tiểu Diệp đẹp lắm.”
“Cảm ơn chú…”
Điền Diệp bị ánh mắt hắn nhìn đến lúng túng. Là cô đa nghi hay ánh mắt của chú Nguỵ có phần gì đó… xâm lấn quá nhỉ?
Trong đầu Nguỵ Khiêm, cảm giác mềm mại khi chạm vào vùng kín của Điền Diệp vẫn còn vương vấn. Cơ thể cô áp sát hắn mềm mại như bông, cặp mông mịn màng, gương mặt e thẹn của cô… Từng khoảnh khắc khiến hắn không thể kiềm chế. Hắn nhớ rõ những gì đã xảy giữa hai người đêm hôm ấy và cảm giác ấy vẫn ám ảnh hắn.
Nếu hắn không nhầm thì tối nay Điền Diệp và Văn Văn sẽ đi uống rượu. Đây là cơ hội tuyệt vời. Những lần trước chỉ mới nếm thử hương vị của Điền Diệp, sao hắn có thể dễ dàng buông tay?
Sau bữa tối, Điền Diệp và Nguỵ Văn chào Nguỵ Khiêm để đến quán bar ven biển uống vài ly. Là người lớn, Nguỵ Khiêm dặn dò hai cô gái đừng uống quá nhiều và về nhà sớm.
Hắn vừa xử lý công việc, vừa chờ đợi đêm khuya. Lướt điện thoại, hắn mở những bức ảnh chụp Điền Diệp đêm hôm ấy, tinh dịch chảy dài trên âm vật, cửa âm đạo phủ đầy tinh dịch và dâm thủy. Mỗi lần nhìn thì dục vọng trong hắn lại trỗi dậy mãnh liệt.
Khi nghe tiếng động ngoài cửa, biết Điền Diệp và Nguỵ Văn đã về, hắn đợi thêm một lúc đến khi mọi thứ yên ắng. Chắc chắn cả hai đã say giấc, hắn mới mở cửa phòng họ.
Đúng như dự đoán, Nguỵ Văn say bí tỉ nằm gục. Nhìn con gái thế này, Nguỵ Khiêm bất lực lắc đầu, không biết con bé giống ai. Hắn bế Nguỵ Văn đặt lên sofa bên cạnh rồi nhìn sang Điền Diệp đang nằm trên giường, gò má ửng hồng. Những ý nghĩ đen tối lại trào dâng trong đầu hắn.
Nguỵ Khiêm nhẹ nhàng cởi áo trước ngực Điền Diệp để lộ cặp nhũ hoa căng tròn bị áo bó chặt. Đôi gò bồng tròn trịa khiến hắn nhướng mày. Không biết cô gái này phát triển thế nào mà lại đầy đặn đến vậy. Hắn cúi xuống, ngậm lấy, vừa xoa nắn vừa mút, hương vị vẫn ngọt ngào như đêm hôm ấy.
Đầu nhũ của Điền Diệp cứng lên như hai viên ngọc nhỏ xinh xắn. Hắn ngậm trong miệng, không ngừng trêu đùa, tay liên tục vuốt ve.
“A… a… a…” Điền Diệp vô thức rên rỉ, mắt nhắm chặt, môi hé mở, ngực cô thoải mái dưới sự vuốt ve của hắn.













