Bé Yêu Khó Dỗ, Mẹ Khó Cưa – Chương 23: Đánh nhau giành chiến thắng
Bé Yêu Khó Dỗ, Mẹ Khó Cưa
Đường Tri Hạ suy nghĩ một chút, mỉm cười lắc đầu: "Mỗi ngày chị đều dùng não quá độ, không cần giảm cân cũng tự gầy đi thôi."
Thực ra cô thuộc cơ địa ăn hoài không béo, những năm qua vừa nuôi con vừa làm việc, cô muốn tăng lên nửa ký cũng không nổi.
Dưới bãi đỗ xe tầng trệt, mẹ con Lý Tiệp đã tới nơi. Họ đi thẳng lên thang máy xông tới phòng thiết kế.
Vừa bước ra khỏi thang máy, Lý Tiệp liền kéo một nữ trợ lý lại: "Cho hỏi văn phòng của Đường Tri Hạ ở đâu?"
Nữ trợ lý kia nhanh chóng chỉ tay: "Văn phòng ngoài cùng kia ạ."
Lý Tiệp cầm hợp đồng mua nhà hăm hở đi tới. Đường Tri Hạ đang vẽ hăng say, bất ngờ cửa bị đẩy mạnh ra một cách thô bạo. Cô lập tức ngẩng đầu thì thấy mẹ con Lý Tiệp hung hung hăng hăng đi vào.
Ánh mắt Đường Tri Hạ lạnh xuống, không khách khí hỏi: "Có chuyện gì không?"
Lý Tiệp ném tạch bản hợp đồng trong tay lên mặt bàn cô: "Đường Tri Hạ, nói mau, cô đã dùng thủ đoạn gì dụ dỗ cha cô mua căn nhà này cho cô hả?"
Đường Tri Hạ ngẩn ra, cô đưa tay nhặt bản hợp đồng lên mở ra xem, cũng không khỏi giật mình. Cha lại mua cho cô một căn nhà sao? Sao lại không bàn bạc gì với cô mà đã mua rồi?
"Đường Tri Hạ, cô đừng có giả ngu. Hợp đồng rành rành ở đây rồi, cô còn muốn chối cãi sao?" Đường Thanh Thanh đưa tay chỉ vào mặt cô quát lớn.
"Tôi đâu có chối cãi! Đây là cha mua cho tôi, thì sao nào? Có vấn đề gì à?" Đường Tri Hạ nhướng mày hỏi ngược lại.
"Tiền của cha cô thuộc về cả cái nhà này. Mua nhà cho cô cũng phải được sự đồng ý của tôi và Thanh Thanh mới được. Căn nhà này có một nửa thuộc về Thanh Thanh." Lý Tiệp lập tức đòi quyền lợi cho con gái.
Đường Tri Hạ thấy buồn cười thật sự. Cô nhìn Lý Tiệp: "Đây là tài sản đứng tên tôi, sao có thể chia cho con gái bà một nửa được chứ?"
"Vậy thì tôi sẽ bảo cha mua cho tôi một căn nữa, hoặc bảo cha cho tôi tám triệu tệ." Đường Thanh Thanh lý sự cừu cay.
"Vậy cô đi mà hỏi ông ấy! Mọi người chạy đến văn phòng tôi làm cái gì?" Đường Tri Hạ sa sầm mặt xuống nói.
"Đường Tri Hạ, tôi đến đây để cảnh cáo cô. Cô mà còn lén lút sau lưng tôi bảo cha cô mua cái này mua cái kia, bảo ông ấy cho tiền cô tiêu, tôi sẽ không sống với ông ấy nữa. Đến lúc đó chúng tôi ly hôn cô phải chịu trách nhiệm." Lý Tiệp đe dọa.
Đường Tri Hạ nhếch môi cười: "Đã như vậy thì bao giờ hai người ly hôn xin nhớ thông báo cho tôi một tiếng, để tôi còn替 cha tìm người tiếp theo, đảm bảo tốt hơn bà gấp bội."
"Mày..." Lý Tiệp tức đến mức muốn tăng huyết áp.
Đường Thanh Thanh cũng đăm đăm bộ mặt: "Đường Tri Hạ, cô có tin bây giờ tôi làm cho cô mất luôn công việc này không?"
"Cô muốn làm gì?" Đường Tri Hạ nheo mắt hỏi.
"Tôi sẽ nói cho tất cả mọi người biết cô có một đứa con riêng, cô làm tiểu tam người ta rồi sinh ra đứa trẻ này." Đường Thanh Thanh gào lên muốn hủy hoại danh tiếng của cô.
Đường Tri Hạ hừ lạnh một tiếng: "Có cần tôi mua cho cô cái loa phóng thanh không? Để cô nói cho to hơn chút nữa?"
"Tưởng tôi không dám đúng không?" Đường Thanh Thanh nói xong, quay người đẩy cửa đi ra ngoài.
Lý Tiệp cũng rất hài lòng với sự hăng hái này của con gái, tốt nhất là làm cho Đường Tri Hạ mất công việc này luôn đi.
Ngoài văn phòng lớn, Đường Thanh Thanh cất cao giọng gào lên: "Tôi có một tin này muốn nói cho mọi người biết! Đường Tri Hạ là tiểu tam, phá hoại gia đình người khác. Cô ta ở nước ngoài sinh ra con riêng. Mọi người nhất định phải cẩn thận với cô ta, cô ta là một người phụ nữ đê tiện vô liêm xỉ."
Các nhân viên trong phòng làm việc lớn lập tức đứng dậy, nhìn Đường Thanh Thanh đang hò hét. Có người lập tức hỏi: "Có thật không vậy? Nhà thiết kế Đường làm tiểu tam sao?"
"Tất nhiên là thật rồi, tôi lừa mọi người làm gì chứ?"
"Còn nữa, năm năm trước cô ta đã ăn chơi trác táng, đến quán bar làm gái bán dâm kiếm tiền... Bị cha tôi đuổi ra khỏi nhà đấy." Đường Thanh Thanh lôi cả chuyện năm năm trước ra nói.
Đúng lúc Đường Thanh Thanh đang nói hăng say thì có người xuất hiện đằng sau cô ta. Giây tiếp theo, vai của Đường Thanh Thanh bị ai đó giật mạnh một cái, một cái tát nảy lửa giáng thẳng xuống mặt cô ta, chính là Đường Tri Hạ.
Suốt năm năm qua, cô đã nhẫn nhịn quá đủ rồi. Đến ngày hôm nay, cô thật sự không thể nhịn thêm được nữa.
Đặc biệt là khi nghe thấy cô ta chửi con trai mình là con riêng, lý trí của Đường Tri Hạ đã hoàn toàn biến mất.
"Á..." Đường Thanh Thanh hét lên đau đớn, vung tay định đánh trả. Đường Tri Hạ né được, túm chặt lấy mái tóc dài của cô ta rồi ấn gí xuống đất. Lý Tiệp trong văn phòng bước ra vừa hay nhìn thấy con gái bị đánh, khí thế đành đạch lập tức bùng nổ.
"Đường Tri Hạ, con ranh này sao mày dám đánh con gái tao, buông tay ra!"
Tóc của Đường Tri Hạ lập tức bị túm lấy. Lý Tiệp vì cứu con gái nên chẳng hề nương tay. Bố mẹ nào con nấy, Đường Tri Hạ thấy đau bao nhiêu thì cô lại càng túm chặt tóc của Đường Thanh Thanh bấy nhiêu.
"Á... Đau quá... Buông tay ra... Đường Tri Hạ..." Đường Thanh Thanh phát ra tiếng kêu la thảm thiết vì tóc bị Đường Tri Hạ giật đến chết dí.
"Buông tay ra cho tao, đồ con ranh đê tiện." Lý Tiệp cũng xót con gái, tức khí giơ bàn tay lên tát Đường Tri Hạ một cái.
Đường Tri Hạ nhẫn chịu đau đớn, giơ tay tát liên tiếp vào mặt Đường Thanh Thanh. Đường Thanh Thanh bị cô ấn quỳ trên mặt đất, không thể ngồi dậy cũng chẳng thể vùng vẫy ra được, rất tiện cho cô tát tới tấp.
"Bà đánh tôi một cái, tôi sẽ đánh nó ba cái, bà cứ thử xem." Đường Tri Hạ tuy trông chật vật nhưng khí thế không hề thua kém chút nào.
Lý Tiệp lập tức buông cô ra. Đường Tri Hạ thấy Lý Mai dẫn người đi tới, cô cũng buông Đường Thanh Thanh ra. Trong tay cô đã là một nắm tóc gãy lớn. Đường Thanh Thanh đau đến mức cả khuôn mặt xanh xám, sưng chùy lên.
Lý Tiệp kéo con gái đứng dậy định tiếp tục xông vào chiến tiếp.
Lý Mai quát lớn một tiếng: "Các người là ai? Đến công ty chúng tôi quậy phá cái gì đấy?"
Đường Tri Hạ vuốt lại mái tóc rối bù, trên khuôn mặt xinh đẹp in rõ dấu bàn tay, cô nói với Lý Mai: "Đuổi họ ra ngoài đi chị!"
"Tôi là mẹ kế của Đường Tri Hạ, tôi và nó có chuyện riêng tư cần giải quyết." Lý Tiệp tức giận nói.
"Tôi không cần biết các người có quan hệ gì, đây là công ty, không phải sân sau nhà các người. Nếu các người không đi, tôi sẽ báo cảnh sát đấy." Lý Mai đe dọa.
Lý Tiệp tính toán thấy cũng không thể làm ầm ĩ lên đồn cảnh sát được, bà ta kéo con gái đứng dậy nói: "Thanh Thanh, chúng ta đi! Món nợ này sau này sẽ tính tiếp."
Đường Tri Hạ cắn chặt môi hồng, trút một hơi thở dài, lạnh mắt nhìn mẹ con họ rời đi.
Còn những người hóng hớt trong văn phòng không khỏi nhìn Đường Tri Hạ bằng ánh mắt khác. Tuy trông cô mảnh mai nhưng chiến tích đánh nhau lại chẳng hề thua kém hai mẹ con kia chút nào.
"Tri Hạ, em làm sao thế? Ba ngày hai bận lại có người đến tìm em gây chuyện." Lý Mai cũng cạn lời với cô.
Đường Tri Hạ còn cạn lời hơn, cô hứa hẹn: "Em sẽ cố gắng không mang ân oán cá nhân đến công ty nữa."
Đường Tri Hạ trở về văn phòng, đang gom lại mái tóc dài chuẩn bị búi lên thì điện thoại bàn của cô vang lên. Cô đưa tay bắt máy: "Alo."
"Lại đánh nhau à?" Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp không vui của người đàn ông.
Đường Tri Hạ ngượng ngùng, sao chuyện này lại truyền đến tai anh ta nhanh thế? Nhưng cái công ty này lúc nào chẳng có lắm kẻ hóng hớt.
"Báo cho anh một tin tốt, tôi đánh thắng rồi." Đường Tri Hạ nói một câu hài hước.
"Cô còn mặt mũi mà nói nữa hả? Làm mẹ rồi mà suốt ngày đánh nhau ra thể thống gì nữa?" Tịch Cửu Thần bực bội nói.
Đường Tri Hạ nhếch môi một cái làm chạm đến vết thương trên mặt, cô "suýt" một tiếng: "Không nói với anh nữa, mặt tôi đau quá."
Cô trực tiếp cúp điện thoại của ai đó.
Chẳng mấy chốc, Sở Hạo đã đến văn phòng của Đường Tri Hạ, cầm theo túi đá chườm đưa cho cô: "Cái này là Tịch tổng bảo tôi mang tới, cô Đường, lần sau nhớ cẩn thận một chút."
Đường Tri Hạ nhìn Sở Hạo, vẫn nhận lấy túi đá: "Cảm ơn trợ lý Sở."
"Cô nên cảm ơn Tịch tổng mới đúng." Sở Hạo mỉm cười rồi rời đi.
Đường Tri Hạ chườm túi đá thấy mặt bớt đau hơn, cô mới phát hiện ra bản hợp đồng kia vẫn còn ở chỗ mình. Cô thở dài một tiếng, cha lại mua nhà cho cô thật.
Cô cầm điện thoại gọi vào số của cha.
"Tri Hạ, có chuyện gì thế con?"
"Bố, bố mua nhà cho con sao không nói với con một tiếng?"
"Sao con lại biết rồi?"
"Dì Tiệp mang hợp đồng đến tận văn phòng con rồi. Bố, lần sau bố đừng làm như thế nữa, đỡ phải cãi nhau bất hòa với bà ấy." Đường Tri Hạ vẫn lên tiếng khuyên nhủ cha.
"Rốt cuộc năm năm qua bố cảm thấy rất áy náy với con, đây là sự bồi thường dành cho con. Qua một tháng nữa là con có thể chuyển qua đó ở rồi."
"Cảm ơn bố."
"Bố cũng muốn cho con và Vũ Thần một mái nhà bình yên." Đường Tuấn nói.
Trong văn phòng tổng tài.
Sở Hạo trích xuất đoạn camera giám sát trong văn phòng lớn vừa rồi ra đặt trước mặt Tịch Cửu Thần. Anh chằm chằm nhìn cô gái xông ra trên màn hình, nghe những lời cô ta gào to, chân mày anh lập tức nhíu chặt lại.
Con trai của Đường Tri Hạ là do cô làm tiểu tam sinh ra sao? Năm năm trước cô còn đến quán bar bán dâm kiếm tiền nữa ư?













