Bé Yêu Khó Dỗ, Mẹ Khó Cưa – Chương 1: Hoang đường
Bé Yêu Khó Dỗ, Mẹ Khó Cưa
"Tri Hạ, mau đến cứu tớ! Tớ bị người ta sàm sỡ ở câu lạc bộ rồi!"
Đường Tri Hạ vội vàng lao đến, trong đầu toàn là tiếng kêu cứu tuyệt vọng và bất lực của cô bạn thân qua điện thoại.
Phòng 808.
Đường Tri Hạ ngước nhìn số phòng trên cửa phòng bao, đúng là số phòng do cô bạn thân Tống San gửi sang. Không suy nghĩ nhiều, cô liền đẩy cửa xông vào cứu người.
Vừa mở cửa ra, trước mắt là một khoảng tối om.
Một tiếng sau.
Quần áo Đường Tri Hạ xộc xệch, nhưng cô vẫn lo lắng cho sự an nguy của cạ cứng.
Vừa cầm điện thoại lên định bấm số, cô đã thấy từ cánh cửa bên cạnh có một nhóm người bước ra, cả nam lẫn nữ. Dưới ánh đèn, cô nhận ra rõ ràng hai cô gái trong số đó.
Một người chính là cô bạn thân Tống San vừa gọi điện cầu cứu, người còn lại là cô em kế Đường Thanh Thanh. Hai người họ đang khoác tay nhau, tình cảm thắm thiết hệt như một đôi chị em tốt.
Đường Tri Hạ nhìn hai người họ, vừa kinh hoàng vừa phẫn nộ.
"Tống San, đứng lại đó cho tớ!" Đường Tri Hạ siết chặt nắm đấm, giận dữ quát lên.
Tống San và Đường Thanh Thanh lập tức ngoái đầu lại. Mặt Đường Tri Hạ trắng bệch, trừng mắt nhìn họ rồi hạch hỏi Tống San: "Tại sao cậu lại lừa tớ?"
Tống San nhếch môi cười lạnh: "Đường Tri Hạ, ai bảo cậu ngu ngốc, dễ lừa như thế chứ?"
"Gã trai bao lúc nãy làm cậu sướng không?" Đường Thanh Thanh nở nụ cười đầy nham hiểm và độc ác.
Đường Tri Hạ bừng tỉnh nhận ra, thì ra tất cả chuyện tối nay đều do một tay hai người này dàn xếp.
Ánh mắt Tống San lóe lên vẻ lạnh lẽo: "Đường Tri Hạ, cậu tưởng tớ coi cậu là bạn tốt thật sao? Từ lúc quen biết đến giờ, tớ lúc nào cũng như cái lá xanh làm nền cho cậu. Tớ hận cậu, hận đến mức chỉ muốn rạch nát cái mặt này của cậu!"
Đường Thanh Thanh nối lời, cất giọng mỉa mai: "Tôi đã có bằng chứng để chứng minh với bố là thời gian qua chị toàn đến câu lạc bộ tiếp khách kiếm tiền. Chị cứ chuẩn bị tinh thần bị đuổi khỏi nhà đi!"
"Các người..." Đường Tri Hạ tức đến mức thân hình xảo quyệt chao đảo. Sự phản bội của bạn bè, sự độc ác của em kế, cùng thân thể tàn phá, ngay khoảnh khắc này, cô suýt chút nữa ngất đi.
"San San, đi thôi! Đừng thèm chấp cô ta, tối nay cô ta bẩn thỉu lắm rồi." Đường Thanh Thanh khoác tay Tống San tiến về phía chiếc xe thể thao đang đậu bên đường.
Ba ngày sau.
Tại Đường gia.
"Không cho con đi du học, con lại lén lút đi làm cái trò dơ bẩn đó để kiếm tiền sao? Đường Tuấn này sao lại sinh ra đứa con gái mặt dày vô liêm xỉ như con cơ chứ?" Giọng nói trầm ổn của người đàn ông tràn ngập ngọn lửa giận dữ.
"Bố, con không có..."
"Con không có? Đường Tri Hạ, sao con lại mặt dày thế hả? Nhà mình thiếu con ăn hay thiếu con mặc? Con lại mò đến cái nơi đó bán thân kiếm tiền? Con đừng có mang mấy cái bệnh tật dơ dái về nhà làm hại mẹ con tôi đấy!" Người phụ nữ đeo đầy trang sức đắt tiền ngồi trên ghế sofa tỏ vẻ khinh bỉ tột cùng.
"Bố, con thật sự không có... Con..." Đường Tri Hạ cố gắng giải thích.
Nhưng Đường Tuấn không muốn nghe thêm nữa, ông giận dữ quát: "Con còn dám lừa bố! Cút khỏi cái nhà này ngay! Đường Tuấn tôi không gánh nổi cái bản mặt này, coi như tôi chưa từng có đứa con gái không biết dơ dáng như con!"
Bên lan can tầng hai, Đường Thanh Thanh chống cằm theo dõi vở do kịch hay này. Mọi chuyện đều diễn ra đúng như kế hoạch của cô ta, Đường Tri Hạ sắp bị đuổi khỏi nhà, trở thành một con chó lang thang đáng thương.
Đường Tri Hạ chưa bao giờ thấy bố giận dữ và thất vọng đến thế. Cô lặng lẽ đứng dậy, không nói thêm lời nào nữa mà đi lên tầng dọn dẹp đồ đạc.
Vừa bước lên hành lang tầng hai, Đường Thanh Thanh đã khoanh tay chặn đường cô: "Cút đi! Đừng ở đây làm gai mắt người khác. Cái nhà này vĩnh viễn không có chỗ cho chị cắm chân đâu."
Đường Tri Hạ siết chặt nắm đấm, hằn học trừng mắt nhìn gương mặt đắc thắng kia.
"Chị muốn đánh tôi à? Đến đây!" Đường Thanh Thanh nghiêng mặt, lên giọng thách thức.
Đường Tri Hạ chẳng chút nể tình, giơ tay giáng một cái tát thật mạnh qua.
"Á! Chị đánh tôi... Bố ơi, mẹ ơi, Đường Tri Hạ đánh con!" Đường Thanh Thanh phát ra tiếng kêu đau đớn thảm thiết, cuống quýt chạy biến xuống nhà.
Dưới nhà, Lý Tiệp ôm lấy con gái, tức giận chỉ tay lên tầng: "Đường Tri Hạ, mày dám đánh con gái tao, mày xem trời bằng vâng rồi phải không!"
Đường Tuấn nhìn vết tát trên mặt cô con gái thứ hai, trong lòng thất vọng đến đỉnh điểm.
Từ bao giờ mà đứa con gái lớn này của ông lại trở nên coi trời bằng vấp, không biết điều như thế chứ?
"Bố ơi, đau quá..." Đường Thanh Thanh lại sà vào lòng bố, cố tình hít hà vì đau.
"Đường Tri Hạ, cút ra khỏi đây cho tôi!" Đường Tuấn gầm lên về phía tầng trên một lần nữa.
Sau khi thu dọn hành lý, Đường Tri Hạ cầm hộ chiếu đi xuống cầu thang. Nhìn người bố dưới nhà đang ôm dỗ dành Đường Thanh Thanh như bảo bối, trái tim cô hoàn toàn nguội lạnh.
Ông thậm chí còn chẳng buồn hỏi tối qua cô đã trải qua những gì, chỉ nghe theo lời nói một chiều của Đường Thanh Thanh. Vị trí của cô trong lòng bố đã quá rõ ràng rồi.
Kể từ ngày mẹ qua đời, cô chỉ là người ngoài trong căn nhà này. Bố đã rước hai mẹ con nhân tình nuôi bên ngoài về nhà.
Tội nghiệp cho mẹ cô, đã hy sinh thảm liệt trong lúc làm nhiệm vụ mà hoàn toàn không hay biết về sự phản bội trong hôn nhân của chồng.
Căn nhà này, cô không bao giờ muốn quay lại nữa.
Đường Thanh Thanh nhìn cô kéo vali bước ra khỏi cửa, khóe môi nhếch lên nụ cười độc ác. Cuối cùng cũng đuổi được cái gai trong mắt này đi rồi.
Năm năm sau.
Trong một căn hộ ở nước D, có tiếng gõ cửa.
Người phụ nữ đang chìm đắm trong công việc thiết kế có chút đau đầu đứng dậy. Cô không mấy vui vẻ mở cửa ra, nhìn hai người đàn ông châu Á mặc âu phục chỉn chu đứng bên ngoài, cô lên tiếng hỏi bằng tiếng Anh: "Các anh tìm ai?"
"Xin hỏi đây có phải là cô Đường Tri Hạ không?" Đối phương dùng trực tiếp tiếng Trung hỏi lại.
"Là tôi, các anh là...?" Đường Tri Hạ hỏi tiếp.
"Chúng tôi chịu sự ủy thác đến tìm cô. Mẹ của cô, bà Khâu Tinh Nhược, là ân nhân cứu mạng của cậu cả nhà chúng tôi. Cụ bà nhà chúng tôi hy vọng có thể gặp cô một lần."
Đường Tri Hạ nhíu mày: "Cụ bà nhà các anh là ai?"
"Là Tịch lão phụ nhân của Tịch gia." Người đàn ông dẫn đầu kính cẩn nói.
Đường Tri Hạ lập tức hiểu ra. Đó là cụ bà của Tịch thị, tập đoàn tài phiệt số một trong nước. Người mà mẹ cô năm xưa hy sinh bản thân để cứu sống chính là cháu trai lớn của bà.
Mẹ của Đường Tri Hạ là một nữ cảnh sát vĩ đại, là con gái của bà, cô rất tự hào.
"Xin lỗi, tôi không muốn gặp." Đường Tri Hạ thẳng thừng từ chối. Cô đoán Tịch gia muốn báo ơn, nhưng cô hoàn toàn không muốn nhận.
"Mẹ ơi, ai vậy ạ?" Một giọng nói non nớt đầy mò tò truyền ra từ trong phòng.
Đường Tri Hạ vội đáp lại một câu: "Không có gì đâu con." Nói xong, cô ngoảnh ra bảo với người ngoài cửa: "Xin lỗi, tôi không tiếp khách."
Sau đó, cô trực tiếp đóng sập cửa lại.
Trong nước, tại một căn biệt thự sang trọng ở lưng chừng núi.
"Đã điều tra ra chưa?"
"Dạ rồi, cậu Tịch. Cô gái ở câu lạc bộ năm năm trước vừa mới bán chiếc đồng hồ đó của cậu ở thị trường đồ cũ ạ."
"Tìm cô ta về đây." Người đàn ông ngồi trên ghế sofa cất giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực, trong âm điệu vô hình trung toát ra uy nghiêm.
"Rõ!"














Nếu bạn là tín đồ của dòng truyện ngôn tình hiện đại, mang thai trước ly hôn/gặp lại, đặc biệt là motif bảo bảo siêu thông minh giúp bố cưa mẹ thì Bé Yêu Khó Dỗ, Mẹ Khó Cưa chính là cuốn truyện bạn không thể bỏ lỡ.
1. Nữ chính độc lập, chuẩn hình mẫu hiện đại
Đường Tri Hạ không phải là nữ chính yếu đuối cần nam chính giải cứu. Sau 5 năm biến cố, cô trở về với tâm thế của một người phụ nữ bản lĩnh: có tiền, có nhan sắc, có tài năng và tự chủ hoàn toàn trong việc nuôi con. Tư tưởng "không cần đàn ông vẫn sống tốt" của cô tạo nên một góc nhìn rất thực tế, hiện đại và tràn đầy năng lượng tích cực.
2. Nam chính mặt dày "truy thê", motif bánh bao nhỏ siêu đáng yêu
Tịch Cửu Thần: Đúng chuẩn tổng tài quyền thế nhưng riêng khoản "cưa vợ" thì cực kỳ kiên trì và mặt dày. Những màn tiếp cận vừa bá đạo vừa dở khóc dở cười của anh tạo nên sức hút lớn cho bộ truyện.
Bánh bao nhỏ (con trai): Là điểm sáng cực kỳ đắt giá! Những mần tương tác giữa Tịch Cửu Thần và cậu con trai nhỏ — từ dụ dỗ đến hợp tác — mang lại vô số khoảnh khắc giải trí lịm tim và dở khóc dở cười.