Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé – Chương 4: Cô giáo Ôn, tập trung một chút nào!
Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé
Hoắc Thiếu Đình giả vờ, chồng Bạch Vi liền biết ý phối hợp theo.
"Bạn học đại học của Bạch Vi, tên là Ôn Mạn, là một tài nữ, hiện đang làm giáo viên dạy đàn piano."
Hoắc Thiếu Đình khẽ cười một tiếng: "Hóa ra là cô giáo Ôn!"
Vẻ mặt anh nửa cười nửa không, ra vẻ quý ông lịch lãm đưa tay ra.
Xung quanh, những người đàn ông có xuất thân hiển hách lộ ra những biểu cảm đầy ẩn ý, cũng có vài phần ghen tị! Bọn họ đều nhìn ra được cô giáo Ôn xinh đẹp này là đến vì Hoắc Thiếu Đình.
Có người hùa theo: "Luật sư Hoắc thật tốt số."
Ôn Mạn dù sao cũng mặt mũi mỏng, làm sao đã từng chứng kiến trận thế như thế này bao giờ, trên mặt cô không tự chủ được mà ửng hồng, đành giả vờ hào phóng đưa tay ra.
Lòng bàn tay mềm mại bị nắm lấy.
Hoắc Thiếu Đình vừa nắm liền buông ra ngay, khóe miệng nở nụ cười mê người: "Cô giáo Ôn, làm một ván chứ?"
Nói xong, anh liền đi về phía sân bóng, mang theo ý vị không cho phép cô từ chối.
Ôn Mạn đành phải đi theo sau.
Phía sau lưng bọn họ, Cố Trường Khanh nắm chặt cây gậy đánh golf, sắc mặt vô cùng âm trầm.
Hoắc Thiếu Đình tâm trạng rất tốt, Ôn Mạn nói không biết chơi anh cũng không hề tức giận.
"Tôi dạy cô!"
Lời này vừa nói ra, những người xung quanh liền hiểu được ý đồ của Hoắc Thiếu Đình, ánh mắt nhìn bọn họ lại càng thêm phần mập mờ.
Ôn Mạn không hề ngốc, Hoắc Thiếu Đình tỏ ra thân cận với mình, chỉ nói lên một điều—
Anh không thích Cố Trường Khanh!
Ôn Mạn đứng ở phía trước Hoắc Thiếu Đình, để mặc cho anh ôm lấy mình từ phía sau. Cô mặc quần đùi thể thao, lộ ra một mảng lớn đôi chân trắng ngần áp sát vào người anh, thậm chí cô còn có thể cảm nhận được nguồn nhiệt từ trên người anh tỏa ra.
Mặt Ôn Mạn nóng bừng lên một cách bất thường.
"Cô giáo Ôn, tập trung một chút nào!" Bờ môi mỏng của Hoắc Thiếu Đình dán sát vào tai cô thì thầm, cực kỳ giống như lời nỉ non giữa những tình nhân với nhau.
Ôn Mạn giật mình.
Hoắc Thiếu Đình đã nắm lấy tay cô, vung gậy một cái.
Xung quanh vang lên tiếng vỗ tay rào rào, những lời nịnh nọt của đám người kia nổi cả da gà.
"Luật sư Hoắc và cô giáo Ôn phối hợp thật tốt quá."
"Là nhờ luật sư Hoắc dẫn dắt giỏi đấy chứ!"
"Luật sư Hoắc vung thêm một gậy nữa là bóng vào lỗ rồi."
Đàn ông đã quen nói chuyện kiểu này, không cảm thấy có gì to tát.
Gương mặt Ôn Mạn mang theo vệt ửng hồng nhạt.
Hoắc Thiếu Đình ghé sát vào vành tai mềm mại của cô, khẽ cười: "Cô giáo Ôn, chúng ta lại làm thêm một gậy nữa nhé?"
Kỹ thuật của anh rất tốt, quả nhiên một gậy liền đưa bóng vào lỗ.
Xung quanh lại rộ lên tiếng vỗ tay, khuôn mặt anh tuấn của Hoắc Thiếu Đình tràn đầy vẻ mê người, vô cùng đắc ý.
Trong lòng Ôn Mạn dâng lên một hồi rung động.
Hôm nay, rõ ràng là cô cố tình quyến rũ anh, nhưng lại bị anh tùy ý xoay như chong chóng.
Cô có một loại trực giác, nếu như Hoắc Thiếu Đình muốn trêu hoa ghẹo nguyệt thì chín mươi lăm phần trăm phụ nữ đều không thể chống đỡ nổi, chỉ là với thân phận như anh thì không dễ dàng tự hạ thấp giá trị của bản thân mà thôi.
Ôn Mạn bị anh ôm trong lòng, lại ghi thêm được mấy bàn nữa.
Lúc nghỉ giữa hiệp, Ôn Mạn ngồi bên cạnh Hoắc Thiếu Đình. Anh không nói chuyện nhiều với cô, phần lớn là bàn bạc chuyện làm ăn với những người khác, thỉnh thoảng cũng dính dáng đến phương diện pháp lý.
Ôn Mạn tỏ ra rất biết lấy lòng.
Đưa nước ngọt, lấy khăn lau... Hoắc Thiếu Đình đều tự nhiên đón nhận.
Bạch Vi cảm thấy có hy vọng.
Cô ấy kéo Ôn Mạn vào nhà vệ sinh, nói nhỏ: "Thật không nhìn ra luật sư Hoắc lại thích làm màu như vậy! Trước đây đi tiệc gặp vài lần, trông chính trực nghiêm túc lắm mà."
Bạch Vi sợ Ôn Mạn chơi với lửa có ngày bỏng tay rồi lún sâu vào, bởi vì với thân phận của Hoắc Thiếu Đình thì rất khó có khả năng cưới Ôn Mạn, hơn nữa ở giữa bọn họ còn kẹt một Cố Trường Khanh.
Ôn Mạn nhìn nhận vấn đề rất thấu đáo, cô khẽ nói: "Cùng lắm chỉ là chuyện thể xác thôi, tớ không đến mức ngây thơ như vậy."
Bạch Vi lúc này mới yên tâm.
Hai người đang định đi ra ngoài thì Cố Trường Khanh đẩy cửa bước vào. Hắn vừa vào liền đẩy Ôn Mạn, ép cô vào tường, sắc mặt vô cùng u ám.
Bạch Vi cuống lên, đưa tay kéo hắn: "Cố Trường Khanh, anh muốn làm gì?"
Cố Trường Khanh vung tay gạt một cái liền đẩy Bạch Vi ra ngoài.
Cửa phòng bị khóa trái lại.
Bên ngoài, Bạch Vi ra sức đập cửa, hạ giọng mắng: "Cố Trường Khanh cái đồ khốn khiếp nhà anh, anh bắt nạt phụ nữ thì tính là đàn ông gì chứ!"
Trò trẻ con này Cố Trường Khanh căn bản không thèm bận tâm.
Nếu hắn không nhẫn tâm thì làm sao nỡ đá Ôn Mạn rồi còn đuổi cùng giết tận như thế?













