Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé – Chương 320: Ngài Lục, tôi không trèo cao nổi Ngài (Phần 2)
Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé
Bên trong phòng bao, bầu không khí trở nên vô cùng vi diệu. Ngón tay đẹp đẽ của Lục Khâm, nhẹ nhàng sờ lên quân bài quốc túy màu ngọc thạch kia, biểu cảm trên khuôn mặt có phần thâm sâu, không một ai có thể nhìn ra được ông đang nghĩ cái gì trong đầu cả. Mà cô gái nhỏ của ông mắt lệ nhòa, kiên cường quật cường đứng ở cửa rào. Đáng thương đến mức, giống như một chú chó nhỏ vậy.
Lục Khâm từ từ đứng dậy, bước chân đi về phía cửa. Cô Hồ dường như ý thức được điều gì đó, lỡ miệng gọi ông một tiếng:
"Lục Khâm!"













