Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé – Chương 19: Cố Trường Khanh lựa chọn quyền lực
Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé
Cố Trường Khanh một mình lái xe đến địa điểm đã hẹn.
Anh ta xuống xe, xách theo 20 triệu tệ tiền mặt vào trong nhà kho, yêu cầu thả người.
Gã đầu sỏ đám lưu manh là khỉ ốm trên mặt có một vết sẹo, trông khá là dọa người. Gã rút ra mấy xấp tiền giấy để kiểm tra thật giả, sau khi xác định là tiền thật thì hai mắt sáng rực lên.
"Cố tổng quả nhiên là tiền nhiều thế lớn."
"Sớm biết điều như thế này thì cô Hoắc cũng đâu cần phải chịu cái khổ này làm gì."
Gã nháy mắt một cái, đàn em lập tức thả Hoắc Minh Châu ra.
Hoắc Minh Châu có được tự do liền lập tức nhào vào lòng Cố Trường Khanh khóc thút thít: "Cố Trường Khanh sao bây giờ anh mới đến? Cẳng chân em hình như bị gãy rồi…… đau quá…… tụi nó còn bảo anh mà không đến là tụi nó sẽ cưỡng hiếp em… hu hu……"
Cố Trường Khanh ôm lấy cô ta để dỗ dành.
Thế nhưng đôi mắt của anh ta lại đổ dồn nhìn chằm chằm vào Ôn Mạn.
Ôn Mạn liều mạng giãy giụa, nhưng trong miệng cô bị nhét một miếng giẻ rách, một chữ cũng không thốt ra được.
Cô hiểu rõ Cố Trường Khanh, vì quyền lực mà hy sinh một Ôn Mạn thì có là cái thá gì đâu!
Từ đầu đến cuối, Cố Trường Khanh không hề nói một lời nào.
Anh ta nhìn Ôn Mạn từ trạng thái giãy giụa cho đến khi dần dần tuyệt vọng…
Gã khỉ ốm cười hắc hắc, dùng dao khẽ gẩy cằm Ôn Mạn: "Cố tổng, con bé này xinh đẹp thế này kiểu gì chẳng đáng giá 2 triệu tệ, anh sẵn tiện tiền nhiều thế lớn thì thu nạp luôn đi, bằng không con bé này đành phải để cho mấy anh em tụi tôi hưởng sái rồi."
2 triệu tệ, Cố Trường Khanh không phải là không bỏ ra nổi.
Mà là anh ta không thể bỏ ra!
Hoắc Thiệu Đình đã nghi ngờ anh ta rồi, anh ta không thể mạo hiểm để Hoắc Minh Châu lại nghi ngờ mối quan hệ giữa anh ta và Ôn Mạn nữa! Nếu như Hoắc Minh Châu biết chuyện rồi hủy bỏ hôn ước với anh ta thì công sức kinh doanh mấy năm trời của anh ta sẽ tan thành mây khói.
Giữa quyền lực và phụ nữ, Cố Trường Khanh lựa chọn quyền lực.
Cố Trường Khanh không dám nhìn vào đôi mắt chứa đầy hận thù của Ôn Mạn, anh ta quay lưng đi, giọng điệu vô tình lạnh nhạt: "Tôi không quen biết cô ta!"
Ôn Mạn đã sớm đoán trước được kết cục, trong mắt cô chỉ toàn là sự trống rỗng.
Nước mắt từ khóe mắt khẽ trượt dài xuống…
Cố Trường Khanh, anh ta thật là tàn độc!
Cố Trường Khanh coi như không nhìn thấy, anh ta bế Hoắc Minh Châu bước về phía chiếc xe ở bên ngoài, Hoắc Minh Châu khẽ kéo kéo tay anh ta, nhỏ giọng nói: "Làm vậy có phải không được tốt lắm không anh? Ngộ nhỡ cô ấy bị cưỡng hiếp thì Khương Duệ sẽ đau lòng lắm đấy."
Cố Trường Khanh ấn mạnh vào cẳng chân cô ta một cái.
Hoắc Minh Châu đau đến mức khóc thét lên: "Đau chết em rồi…… Cố Trường Khanh, anh mau đưa em đến bệnh viện đi."
Cố Trường Khanh đặt cô ta vào trong xe.
Lúc thẳng người dậy, anh ta nhìn lại nhà kho một cái cuối cùng.
Ôn Mạn, đừng trách tôi!
Sau khi lên xe Cố Trường Khanh lập tức nổ máy phóng đi, anh ta sợ chỉ cần chậm trễ một khắc thôi là anh ta sẽ hối hận!
Trong nhà kho phế liệu.
Gã khỉ ốm nhổ một bãi nước bọt, chửi đổng: "Đồ không đáng tiền, đến 2 triệu tệ cũng không đáng! Chỉ đành làm quà cho mấy anh em thôi."
Gã lại giục mấy tên lưu manh kia nhanh tay nhanh chân lên: "Chơi thì chơi, đừng có làm hỏng việc đấy!"
Mấy tên lưu manh phấn khích khôn tả.
Mấy anh em tụi nó chưa bao giờ nhìn thấy người phụ nữ nào nuột nà như thế này cả, nói thật lòng thì trông còn đẹp hơn cả vị hôn thê của Cố tổng nữa. Nếu mà ăn được thì không biết sẽ sướng đến mức nào!
Trong mắt Ôn Mạn đều là sự sợ hãi.
Cô lại càng hận hơn!
Nếu như trước đó cô vẫn còn kỳ vọng Cố Trường Khanh sẽ giơ cao đánh khẽ, thì kể từ giây phút này trở đi, cô đối với Cố Trường Khanh chỉ còn lại thù hận!
Mấy tên lưu manh đang rục rịch định lao vào thì đột nhiên, ở một góc nhà kho vang lên một tiếng động thanh thúy.
Mấy tên lưu manh giật nảy mình!
Là ai?
Hoắc Thiệu Đình đang tựa lưng vào bức tường xám, tay đang xoay vần chiếc bật lửa.
Khí chất anh cao sang quyền quý lại có diện mạo khôi ngô, bộ tây trang đắt tiền trên người anh tạo nên một sự tương phản rõ rệt với căn nhà kho rách nát này.
Anh khẽ mỉm cười nhạt: "Cô giáo Ôn, sao lần nào gặp cô cũng đều nhếch nhác thê thảm thế này nhỉ?"
Ôn Mạn đứng hình.
Cô chậm rãi nghiêng đầu sang, nhìn thấy Hoắc Thiệu Đình đang bước về phía mình… cùng lúc đó xung quanh vang lên vô số tiếng còi cảnh sát.
Giây phút này, cô chưa bao giờ cảm thấy biết ơn anh đến như vậy!













