Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé – Chương 17: Giết người chết tâm, cũng đến mức này là cùng!
Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé
Ôn Mạn quay trở lại nhà hàng, vừa vặn đến lượt cô phải lên sân khấu.
Khương Duệ không quấy rầy cô nữa, cứ thế đợi cho đến khi Ôn Mạn tan làm, lại tìm một chỗ để bàn bạc ổn thỏa.
Khương Sênh ngoan ngoãn nghe lời, Ôn Mạn đồng ý dạy cô bé.
Học phí Khương Duệ đưa khá cao, lại còn ứng trước 2 tháng học phí nên trong tay Ôn Mạn cũng dư dả hơn một chút.
Trong lòng cô hiểu rõ, Khương Duệ là đang thay đổi phương thức để tiếp tế cho cô, nếu là trước kia Ôn Mạn có thể sẽ từ chối, nhưng hiện tại cô hoàn toàn không thể bận tâm đến lòng tự trọng được nữa rồi.
Tan làm về đến nhà, nhưng dì Nguyễn lại không có nhà.
Ôn Mạn gọi điện thoại, dì Nguyễn bảo một lát nữa sẽ về ngay.
Khoảng chừng nửa tiếng sau dì Nguyễn trở về, Ôn Mạn vừa định múc đồ ăn đêm cho bà thì nhìn thấy một bên cánh tay của dì Nguyễn đã sưng vù lên một mảng.
"Cánh tay dì bị sao thế này?" Ôn Mạn đỡ dì Nguyễn ngồi xuống.
Dì Nguyễn tỏ ra không để ý nói: "Già rồi không còn tích sự gì nữa, làm chút việc thôi mà tay cũng sưng lên rồi."
Trong lòng Ôn Mạn bỗng se lại.
Cô ngay lập tức lật lòng bàn tay của dì Nguyễn lên xem.
Chỉ thấy lòng bàn tay vốn dĩ được bảo dưỡng mịn màng nay đã mọc lên mấy nốt mụn nước, nốt nào nốt nấy bóng loáng căng mọng.
Ôn Mạn thẫn thờ nhìn chăm chằm.
Một lúc lâu sau, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, cô lau vội đi nhưng không thể kìm nén được cảm xúc… Cô bôi thuốc băng bó vết thương cho dì Nguyễn, rồi lại vào phòng lấy ra mười nghìn tệ đưa cho dì Nguyễn để chi tiêu trong nhà.
Cô không chịu để dì Nguyễn ra ngoài làm việc nữa.
Ban đêm, Ôn Mạn đã khóc rất lâu.
Sáng sớm thức dậy, dưới mắt cô xuất hiện quầng thâm rõ rệt, dùng bao nhiêu kem che khuyết điểm cũng không giấu nổi.
Lúc ăn sáng, dì Nguyễn dặn dò cô: "Sức khỏe chịu không thấu thì bớt làm đi một việc, nếu thực sự không được thì dì đem bán căn hộ nhỏ kia đi cũng được."
Ôn Mạn an ủi bà: "Qua đợt này là ổn thôi ạ, dì Nguyễn con sẽ chú ý mà."
Dì Nguyễn không nói gì thêm nữa!
Ôn Mạn ăn xong liền thu dọn túi xách để đi làm ở trung tâm âm nhạc.
Vừa mới quẹt thẻ xong đã có đồng nghiệp rỉ tai bảo cô: "Có một cô Hoắc tìm cậu đấy! Ôn Mạn, nếu cậu không muốn gặp thì bọn tớ sẽ bảo là cậu xin nghỉ phép."
Ôn Mạn ngẩn ra, ngay sau đó cô nhìn thấy Hoắc Minh Châu.
Ôn Mạn không hận Hoắc Minh Châu nhưng cũng không muốn tiếp xúc với cô ta, cô đành phải làm phiền đồng nghiệp.
Thế nhưng Hoắc Minh Châu đã nhìn thấy cô rồi.
Hoắc Minh Châu đường đường chính chính bước tới, thần tình mang theo nét kiều diễm: "Ôn Mạn, tôi muốn biết tại sao cô không chịu đàn piano cho tiệc sinh nhật của tôi? Có phải cô không thích tôi không?"
Cô ta hỏi xong, xung quanh bỗng chốc trở nên yên lặng.
Các đồng nghiệp ở trung tâm âm nhạc đều biết rõ đoạn tình cảm kia giữa Ôn Mạn và Cố Trường Khanh.
Lúc này, vị hôn thê của Cố Trường Khanh lại còn muốn Ôn Mạn phải thích cô ta, điều này đối với Ôn Mạn mà nói thật sự quá đỗi tàn nhẫn.
Những ánh mắt đồng cảm, thương hại xung quanh khiến Ôn Mạn cảm thấy vô cùng khó xử và nhục nhã.
Cô hạ thấp giọng nói với Hoắc Minh Châu: "Hôm đó tôi vừa vặn có việc bận, cô Hoắc xin lỗi nhé cô tìm người khác đi."
Hoắc Minh Châu không chịu bỏ cuộc.
Ôn Mạn đi làm, cô ta liền ở bên ngoài uống cà phê, cứ thế đợi cho đến buổi trưa khi Ôn Mạn tan làm thì chặn đường cô.
"Ôn Mạn, cùng đi uống tách cà phê đi!" Hoắc Minh Châu lải nhải không thôi.
Ôn Mạn tính tình tốt, nhưng đối mặt với Hoắc Minh Châu cô thực sự không cách nào bình tĩnh nổi, cô bước thẳng về phía một quán ăn nhanh bình dân mà mình vẫn thường ăn cơm.
Hoắc Minh Châu mặc quần áo hàng hiệu, đi giày cao gót, bám sát bên người Ôn Mạn nói những lời rất đáng ghét: "Cô không thể tham gia tiệc sinh nhật của tôi, vậy thì tham mưu giúp tôi váy cưới cũng được chứ? Khương Duệ bảo gu thẩm mỹ của cô rất tốt, Ôn Mạn cô xem giúp tôi đi… Lát nữa Cố Trường Khanh qua đây, chúng ta cùng ăn cơm, Ôn Mạn cô cho bọn tôi chút ý kiến nhé?"
Sắc mặt Ôn Mạn cắt không còn giọt máu.
Cô bị Cố Trường Khanh phản bội, bố cô sắp phải ngồi tù, cô còn bị Cố Trường Khanh ép làm tình nhân bóng tối.
Thế nhưng Hoắc Minh Châu chẳng biết một cái gì cả, cô ta vẫn đang yêu cầu mình phải yêu chiều cô ta giống như những người khác vậy.
Giết người chết tâm, cũng đến mức này là cùng!













