Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé – Chương 159: Ôn Mạn, ngoại trừ em ra tôi tuyệt đối không cần một ai khác!
Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé
Chu Mộ Ngôn thì lại vô cùng không coi Hoắc Thiệu Đình ra gì. Hừ, một kẻ mới có hai mươi tám tuổi đầu, suốt ngày suốt tháng cứ thích tụ tập ở bên cạnh một đám ông già lụ khụ để học cái thói khôn ngoan, tính toán mưu mô của giới thượng lưu, lời nói ra thì tròn trịa, khéo léo đến mức khiến người ta cảm thấy ghét cay ghét đắng! Thế nhưng lời dặn dò của bố anh ta, anh ta bắt buộc phải ngoan ngoãn nghe theo. Thái độ của anh ta vô cùng khinh mạn, lười biếng làm một cử chỉ tay mời: "Luật sư Hoắc, xin mời."













