Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé – Chương 137: Tôi chúc hai người hạnh phúc, đời đời kiếp kiếp
Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé
Ôn Mạn nói xong liền khẽ hất tay Hoắc Thiệu Đình ra.
"Bạch Vi, đi thôi!"
Bạch Vi vừa đau lòng vừa thương tâm, càng thêm căm phẫn.
Cô ấy hướng về phía Hoắc Thiệu Đình giơ ngón tay giữa lên: "Đồ khốn! Chúc anh đoạn tử tuyệt tôn!"
Ôn Mạn cụp mắt.
"Bạch Vi đừng làm loạn nữa, tôi và luật sư Hoắc cũng coi như là tụ họp vui vẻ rồi giải tán êm đẹp."
Trong lòng Bạch Vi biết rõ, Ôn Mạn là vì Ôn Bá Ngôn mới nuốt trôi cục tức này, mới phải chịu sự tủi nhục như vậy.
Ôn Mạn có thể chịu tủi nhục, cô ấy cũng có thể.













