Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé – Chương 13: Cô hèn hạ đến thế sao?
Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé
Ôn Mạn bị Khương Duệ lôi kéo đến bệnh viện một chuyến.
Khương Duệ rất biết cách mè nheo, chỉ một vết thương nhỏ nhặt mà cố tình ở lại bệnh viện suốt hai tiếng đồng hồ.
Khi anh đưa Ôn Mạn về đến nhà thì đã là 9 giờ tối.
Tâm trạng Ôn Mạn rất tệ, nhưng cô vẫn nói lời xin lỗi với Khương Duệ: "Hôm nay liên lụy đến anh rồi, xin lỗi anh nhé Khương Duệ."
Tâm trạng của Khương Duệ còn phức tạp hơn cô.
Anh vốn tưởng Ôn Mạn và Cố Trường Khanh chia tay rồi thì mình sẽ có cơ hội, nào ngờ giữa đường lại nhảy ra một Hoắc Thiệu Đình.
Mặc dù Hoắc Thiệu Đình trông rất nghiêm chỉnh, nhưng anh ta vừa mới đến một lát đã dùng ánh mắt nhìn chằm chằm quét qua từ trên xuống dưới cơ thể Ôn Mạn, Khương Duệ đâu có mù, đương nhiên là nhận ra được.
Anh không dám tranh giành công khai với Hoắc Thiệu Đình.
Hoắc gia có địa vị siêu nhiên ở thành phố B, Hoắc Thiệu Đình lại là một nhân vật tàn nhẫn, Khương Duệ đối với Ôn Mạn tuy là nghiêm túc nhưng cũng không muốn lôi cả gia tộc vào để hoàn thành tình yêu của mình.
Khương Duệ nghiêng đầu nhìn Ôn Mạn.
Anh dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật nói: "Ôn Mạn, vài năm nữa ngộ nhỡ cả hai chúng ta vẫn độc thân thì cân nhắc thử xem sao nhé."
Nhờ có sự chỉ điểm của Hoắc Thiệu Đình, Ôn Mạn phần nào đoán được tâm tư của anh.
Cô không muốn làm hại Khương Duệ.
Ôn Mạn lắc đầu, cô nói: "Khương Duệ, đợi khi bố tôi ra tù, có lẽ tôi sẽ rời khỏi thành phố B, hiện tại tôi chưa có suy nghĩ về phương diện đó."
Khương Duệ lặng lẽ ngắm nhìn cô.
Anh bỗng nhiên cười lớn, nụ cười trông khá đáng yêu: "Đùa với cô thôi mà! Cô tưởng thật à? Hơi lạnh rồi đấy… Mau lên lầu đi! Chuyện của bác trai cô cứ yên tâm, tôi sẽ nói chuyện lại với bố tôi."
Ôn Mạn thầm cảm kích vì anh không nói toạc móng heo ra.
Lúc Ôn Mạn mở cửa xuống xe, Khương Duệ bỗng nhiên gọi cô lại: "Ôn Mạn!"
Ôn Mạn quay đầu nhìn anh.
Khương Duệ ngồi trong xe vẫy vẫy tay với cô… Không hiểu sao, mắt Ôn Mạn bỗng thấy hơi ươn ướt.
Cô nhìn chiếc xe chạy đi rồi mới bước vào sảnh chung cư.
Có lẽ là bóng đèn bị hỏng, ánh sáng ở tầng một khá âm u, Ôn Mạn lấy điện thoại ra muốn bật đèn pin.
Vòng eo bỗng nhiên bị ai đó ôm chặt lấy, bờ môi cũng bị một bàn tay ấm áp bịt chặt.
Một trận hỗn loạn trôi qua, cô bị người đó kéo vào lối đi bộ thoát hiểm cầu thang.
"Ưm… Buông tôi ra!"
Như cô mong muốn, tay người đàn ông dời đi, ngay sau đó một thứ ấm áp áp lên môi cô.
Mùi hương nam tính quen thuộc khiến Ôn Mạn bàng hoàng.
Là Cố Trường Khanh…
Ôn Mạn nghiến răng tát mạnh cho anh ta một cái, một tiếng "chát" vang lên, ánh đèn xung quanh đột ngột sáng bừng lên một cách quỷ dị.
Ôn Mạn đã dùng hết sức lực, cô tựa lưng vào tường thở hổn hển như một chú cá nhỏ sắp chết.
Sắc mặt Cố Trường Khanh vô cùng âm trầm.
"Cô hèn hạ đến thế sao, ai cũng được đúng không?"
Ôn Mạn ngước đầu lên, trong mắt nóng hổi.
Cô không giận mà lại cười: "Đúng vậy! Tôi hèn hạ đấy! Ngoại trừ anh ra thì ai cũng được cả… Cố Trường Khanh, câu trả lời này anh đã vừa lòng chưa?"
Sắc mặt Cố Trường Khanh càng thêm u ám.
Anh ta bóp chặt lấy cổ Ôn Mạn, gân xanh trên trán giật liên hồi.
"Cô dám!"
"Sao tôi lại không dám? Cố Trường Khanh, tôi bị anh hại thê thảm thế này rồi? Tôi còn cái gì mà không dám nữa chứ?"
Cố Trường Khanh đột ngột buông cô ra.
Anh ta móc ra một hộp thuốc lá, nhưng không ngờ hộp thuốc lại trống rỗng. Anh ta vò nát rồi ném xuống đất, ngước mắt lên lại nhìn Ôn Mạn: "Rời khỏi thành phố B đi! Tôi mua cho cô một căn biệt thự, chú Ôn cũng sẽ không sao hết!"
Ôn Mạn tức giận đến run rẩy.
Cô run rẩy bờ môi gặng hỏi: "Anh bày ra tất cả những chuyện này chỉ là để bắt tôi làm phòng nhì cho anh sao? Cố Trường Khanh, anh thật độc ác!"
Cố Trường Khanh thần sắc lạnh nhạt: "Ôn Mạn, đối đầu với tôi không có lợi lộc gì đâu! Tôi có thừa cách để đối phó với cô."
Dì Nguyễn xuất hiện ở lối đi cầu thang, tay cầm cây lau nhà.
Bà lao vào đánh tới tấp lên người Cố Trường Khanh.
Cố Trường Khanh tự phụ thân phận nên không thèm ra tay với người đàn bà này.
Dì Nguyễn thở hổn hển, giận dữ chửi bới.
"Đồ khốn kiếp! Mày còn dám quấy rối Ôn Mạn nữa là tao đánh chết mày!"
Trong mắt Ôn Mạn tràn đầy nước mắt.
Dì Nguyễn quay đầu lại, khẽ nói: "Nhà họ Ôn chúng tôi không bán con gái."
Ở phía đối diện, Cố Trường Khanh nở một nụ cười lạnh lùng vô tình.
Hừ! Không bán con gái sao?













