Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé – Chương 122: Không gọi anh ta, chẳng lẽ gọi anh à?
Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé
Ôn Mạn không chịu xuống xe!
Cô ngồi trong xe, ngước đầu nhìn hắn.
Trên khuôn mặt mềm mại trắng trẻo luôn hiện lên vẻ uất ức, đặc biệt là khóe mắt rơm rớm nước.
Hoắc Thiệu Đình cúi người, dứt khoát bế cô ra ngoài.
"Tự đi, hay là để tôi bế em?"
Ôn Mạn sợ mất mặt, bảo hắn thả mình xuống: "Hoắc Thiệu Đình, tôi không muốn lên tin tức lá cải với anh."
Hoắc Thiệu Đình đặt cô xuống.
Ánh mắt hắn thâm thúy nhìn cô chằm chằm, từ khuôn mặt đến bờ vai thon gầy, còn cả bộ váy lãng mạn kia nữa.
Lâu sau, hắn khàn giọng nói: "Váy rất đẹp!"













