Anh Hàng Xóm Nhà Bên – Chương 8
Anh Hàng Xóm Nhà Bên
Lâm Hứa Nguyện nhận lấy khăn giấy, chủ yếu cũng là vì lịch sự.
Loại kem nền chống nước mà Chung Tình đề xuất bây giờ trông chẳng khác nào một trò đùa, nước mưa dọc theo lọn tóc chảy vào trong cổ áo, Lâm Hứa Nguyện ghé vào tấm vách ngăn bóng loáng của buồng thang máy soi thử, cũng may lớp trang điểm mắt không bị lem. Cô rút một tờ giấy ra lau lau hai bên má.
Hai người đứng trong thang máy nửa phút, mới phát hiện ra không có ai ấn nút chọn tầng.
Lâm Hứa Nguyện tiến lên một bước, tay vừa định chạm vào nút bấm thì chạm phải đầu ngón tay của người đàn ông.
"Cạch..."
Lâm Hứa Nguyện ngượng ngùng rụt tay về. Con số tầng 22 được thắp sáng.
Người đàn ông lên tiếng.
"Lâm tiểu thư, chúng ta là hàng xóm."
Trong giọng nói của anh ẩn chứa một mùi vị mờ ảo, giống như làn sương nước bốc lên khi những hạt mưa xối xả gột rửa một cơ thể đang nóng rực.
"À, vâng ạ... Trước đó ở trong tiệm nhìn thấy anh, tôi còn không dám nhận."
Lâm Hứa Nguyện vén tóc ra sau tai, cô cứ hễ chột dạ là lại dùng kính ngữ với anh.
Người đàn ông rủ mí mắt xuống, không nói thêm gì nữa.
Tiếng ù ù khi thang máy vận hành khiến cho đoạn gặp gỡ ngắn ngủi này trở nên có phần đằng đẵng.
Nước mưa dọc theo ống quần của người đàn ông nhỏ xuống tấm thảm nhung có hoa văn lộng lẫy. Lâm Hứa Nguyện đứng lệch sang một bên cách anh nửa thân người, thế nên từ góc độ phía sau bên trái nhìn anh, đường xương quai hàm thẳng tắp, sống mũi cao thẳng, và bờ môi mỏng hơi mím lại của người đàn ông đều không sót một chi tiết nào lọt vào tầm mắt cô. Kính mắt bị mưa bão xối xả để lại mấy vệt nước, treo xiêu vẹo phủ ở phía ngoài mặt kính, nhưng phía mặt trong lại phản chiếu ra một khoảng hình ảnh cô đang ăn mặc xộc xệch, hỗn độn.
Lâm Hứa Nguyện khẽ rùng mình một cái, đột nhiên cảm thấy bản thân cũng cần phải có qua có lại một chút.
Cô rút một tờ khăn giấy đưa lên phía trước, chỉ chỉ vào mắt kính của anh, "Mạnh tiên sinh, anh cũng lau chút đi."
Người đàn ông đón lấy, Lâm Hứa Nguyện nhìn thấy mí mắt anh nâng lên, ép ra một nếp gấp hẹp và mảnh.
"Cảm ơn cô."
Lúc ban quản lý tòa nhà hoàn thiện nội thất đã từng trưng cầu ý kiến của chủ nhà, nhưng rất rõ ràng, cả chủ nhà cho thuê của cô lẫn chủ sở hữu căn hộ bên cạnh đều không lựa chọn khóa mật mã hay khóa vân tay.
Lâm Hứa Nguyện tra chìa khóa vào lỗ khóa, ngoảnh đầu lại nhìn thấy người đàn ông vẫn đang đứng trước cửa, thò tay vào túi quần tìm kiếm thứ gì đó.
Đều đã khách sáo với nhau ở trong thang máy rồi, lúc này nếu giả vờ như không chú ý thì chẳng phải sẽ khiến cho hành vi đưa khăn giấy vừa rồi trông quá giả tạo hay sao?
"Mạnh tiên sinh, có chuyện gì vậy?"
Người đàn ông thở dài một tiếng, "Chìa khóa để quên ở trường rồi."
Anh nói là trường học, xem ra anh thực sự là giảng viên đại học.
Anh liếc nhìn đồng hồ, "Để tôi quay về lấy vậy."
Sự im lặng lan tỏa trên hành lang dài của tòa nhà, qua khung cửa sổ, hai người nhìn thấy bên ngoài cuồng phong nổi lên bốn phía, mưa như trút nước.













