Anh Đẩy Tôi Vào Tù, Tôi Bế Con Ly Hôn Anh Lại Khóc – Chương 908: Người không bước ra được là chính anh đấy chứ, Tư Mộ Uyên
Anh Đẩy Tôi Vào Tù, Tôi Bế Con Ly Hôn Anh Lại Khóc
"Cố Hồng, em thay đổi quá nhiều rồi, tôi có đôi khi thậm chí đang nghĩ trong cái xác này rốt cuộc là ai."
Luồng khí lạnh nơi chóp mũi đột ngột giội tới, xộc thẳng vào não.
Cố Hồng nhíu nhíu mày, chưa chờ nhịp thở có phản ứng, điều cảm nhận bất ngờ trước tiên là đôi mắt.
Đôi mắt đen kịt như một khối sương mù sâu thẳm, đột ngột nhích lại gần, lạnh tới mức làm cả người cô run rẩy.
"Đến lúc này rồi, em lại còn ngu ngốc tới mức dám trắng trợn khiêu khích tôi."
Giọng điệu Tư Mộ Uyên phát lạnh, đôi mắt đó càng lạnh tới mức không có nửa điểm tình nghĩa, chỉ còn lại một mảng băng giá, như một lưỡi dao sẵn sàng rút ra khỏi vỏ bất cứ lúc nào.
Cố Hồng nhận ra ý cấm đoán nguy hiểm lưu chuyển trong không khí, nhịp thở nín chặt.













