Anh Đẩy Tôi Vào Tù, Tôi Bế Con Ly Hôn Anh Lại Khóc – Chương 671: Chẳng trách anh ấy thích
Anh Đẩy Tôi Vào Tù, Tôi Bế Con Ly Hôn Anh Lại Khóc
Trợ lý cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Cùng lúc đó, mẹ Lệ cười như không cười đặt điện thoại xuống.
"Bác gái!"
Phía sau vang lên tiếng gọi lanh lảnh dịu dàng của một người phụ nữ. Một bàn tay đưa về phía trước, vịnh lấy cánh tay mẹ Lệ.
"Bác gái, khi nào anh ấy mới đến ạ?"
Người phụ nữ chớp chớp mắt, khi nhắc đến "anh ấy", cô ta thẹn thùng cúi đầu, trên mặt hiện lên hai vệt ửng hồng tự nhiên.
Gương mặt mẹ Lệ lập tức đổi thành nụ cười dịu dàng và từ ái, bà nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay cô ta:
"Yên tâm đi, nó sẽ đến ngay thôi."
Người phụ nữ nghiêng đầu:
"Vừa rồi bác gọi điện thoại cho anh ấy ạ? Anh ấy bận việc gì rồi sao?"
Mẹ Lệ lắc đầu không đáp, dắt tay cô ta đi vào trong trước.
Khi hai người vào đến nơi, buổi tiệc đã chính thức bắt đầu.













