Anh Đẩy Tôi Vào Tù, Tôi Bế Con Ly Hôn Anh Lại Khóc – Chương 386: Lợi Hàn Cẩm bế cục bột nếp nhỏ
Anh Đẩy Tôi Vào Tù, Tôi Bế Con Ly Hôn Anh Lại Khóc
Lúc này, Tống Thời Dã sờ sờ sống mũi, chỉ cảm thấy có chút ngứa ngáy.
Anh chớp chớp mắt, vì tật giật mình.
Trời đã về muộn, màn đêm đặc quánh ngoài cửa sổ suýt nữa nhỏ ra mực.
Ánh đèn trong phòng Cố Hồng đã tắt, còn bên phía Tống Thời Dã thì vẫn đang thắp một ngọn, anh lúc này đang lén lút lút lút rúc ở góc tường, tầm mắt chăm chú nhìn vào bức tường duy nhất ngăn cách với phòng Cố Hồng.
Cách nhau một bức tường, sao nghĩ thế nào cũng thấy mập mờ thế nhỉ?
Tia sáng trong mắt Tống Thời Dã dao động một chút, giấu đi một tia thẹn thùng, trong đầu thì là những lời Cố Hồng nói với anh cách đây không lâu.
Tạm thời không muốn thì đã sao chứ? Thì anh đợi vậy, dù sao cũng đã đợi lâu như vậy rồi, cũng đã tìm cô lâu như vậy.
Năm năm, mười năm, cùng lắm là hai mươi năm.













