Anh Đẩy Tôi Vào Tù, Tôi Bế Con Ly Hôn Anh Lại Khóc – Chương 333: Nỗi đau và tình yêu cùng ca hát lúc này
Anh Đẩy Tôi Vào Tù, Tôi Bế Con Ly Hôn Anh Lại Khóc
"Lệ Hàn Cẩm, em là Cố Hồng đây mà..." Liễu Như Tuyết nghĩ đến những lời bác sĩ vừa dặn dò cô ta, hắng giọng một cái, đổi một bộ văn thuật khác.
Mà Lệ Hàn Cẩm vừa mới hốt hoảng một lát lúc này ánh mắt hoàn toàn mơ hồ.
"Cố... Hồng?" Anh ngơ ngác nhìn người trước mắt, chỉ cảm thấy giống như một trận sương mù, nhìn không rõ. Anh bị làm sao thế này? Lệ Hàn Cẩm vẫn kiên định ý thức, muốn đứng thẳng người dậy, nhưng tay vừa mới đưa ra định chạm vào tường thì lại bị một bàn tay mềm mại kéo lại.
"Dựa vào em đi, Lệ Hàn Cẩm."
"Cố Hồng?" Lệ Hàn Cẩm đăm đăm nhìn bóng người trước mắt, rõ ràng nhìn không rõ khuôn mặt của Cố Hồng, thế nhưng, cô ấy nói cô ấy là Cố Hồng. Thật sự là Cố Hồng sao? Hay là mơ?













