Anh Đẩy Tôi Vào Tù, Tôi Bế Con Ly Hôn Anh Lại Khóc – Chương 303: Đúng là phí hoài của trời
Anh Đẩy Tôi Vào Tù, Tôi Bế Con Ly Hôn Anh Lại Khóc
Người đàn bà ngẩng đầu lên, khuôn mặt vẫn còn trắng bệch vì vừa mới tỉnh lại.
"Quay về? Tôi vừa mới ngất đi xong, anh lại bảo tôi bây giờ phải quay về ngay?"
Bà cắn bờ môi, trong ánh mắt tràn ngập sự ngỡ ngàng đến khó tin.
Cố Trường Phong bất lực đỡ trán, trong lòng cũng bất giác dâng lên chút cảm xúc chán ghét.
"Ngọc Dao, không phải anh không quan tâm em, nhưng em cũng biết tình hình hiện tại rồi đấy. Nếu cơ thể đã không sao thì rời đi càng sớm mới là an toàn nhất."













