Anh Đẩy Tôi Vào Tù, Tôi Bế Con Ly Hôn Anh Lại Khóc – Chương 266: Anh từ trước đến nay đối với cô cầu gì được nấy, không nỡ nhìn cô nhíu mày một chút nhất
Anh Đẩy Tôi Vào Tù, Tôi Bế Con Ly Hôn Anh Lại Khóc
"Sao thế? Nhan Nhan?"
Giọng điệu Khuông Ngọc Dao dịu dàng, tự mang một loại khí chất mờ mịt của mây khói Giang Nam.
Mũi Cố Nhan cay xè: "Mẹ, con bị thương rồi."
"Bị thương? Sao lại thế? Đã xử lý chưa?"
Giọng của Khuông Ngọc Dao vẫn dịu dàng, nhưng lại rõ ràng không có dao động gì lớn.
Đầu ngón tay Cố Nhan nắm điện thoại siết chặt, vị đắng chát trong lòng tiếp tục leo thang bốc lên.
Cô ta bỗng nhiên liền không còn chút sức lực nào nữa, ngay cả hứng thú để tiếp tục nói cái điện thoại này cũng chẳng còn.
"Không có gì ạ."
"Không có gì thì tự con xử lý một chút đi. Tiểu Vũ! Trời đất ơi, cẩn thận chút chứ, sao lại ăn cả vỏ vào thế hả?"
Giọng Khuông Ngọc Dao bỗng nhiên trở nên căng thẳng, kịp thời móc miếng vỏ quýt trong miệng Cố Trường Vũ ra, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm bế thằng bé lên trách móc dỗ dành.













