Anh Đẩy Tôi Vào Tù, Tôi Bế Con Ly Hôn Anh Lại Khóc – Chương 16: Lệ Hàn Cẩm đuổi theo! Cố Hồng, là em sao?
Anh Đẩy Tôi Vào Tù, Tôi Bế Con Ly Hôn Anh Lại Khóc
Khuôn mặt Cố Hồng tràn đầy lo lắng, xót xa đỡ lấy thân hình bé nhỏ của Tiểu Hề.
Tiểu Hề trước đó còn chút ý thức, còn biết cau mày hít hít chiếc mũi nhỏ, nhưng bây giờ đôi mắt con bé nhắm nghiền, lông mi cũng không hề rung động dù chỉ một chút.
Cô hoảng loạn sờ lên trán Tiểu Hề một cái, nóng hơn rồi, gần như muốn thiêu đốt cả lòng bàn tay cô!
Cố Hồng chao đảo nhìn dáo dác xung quanh, nhìn khu vực chờ đã không còn một bóng người, chỉ cảm thấy trong lòng lạnh lẽo một mảng.
Lệ Hàn Cẩm, nếu Tiểu Hề có mệnh hệ gì, thì tôi cũng phải kéo anh cùng xuống suối vàng!
Con bé còn nhỏ như vậy, Lệ Hàn Cẩm, anh hành hạ nửa đời trước của tôi vẫn chưa đủ sao? Lại muốn cả Tiểu Hề cũng phải chịu đựng đủ mọi đau khổ vì anh!
Cố Hồng hận hận cắn răng, quyết tâm sải bước chạy về phía cửa thang máy bệnh viện.
Chỉ là những bác sĩ vừa ùa ra đó lại như thủy triều chen chúc trở lại, Cố Hồng ôm con lập tức bị nhấn chìm trong dòng người,, đành phải chống hai tay cố gắng che chở đứa trẻ trong lòng.
Họ người chen người, thanh thế dị thường to lớn.
Những bác sĩ đó ai nấy đều vô cùng phấn khích, như vệ sĩ xua đuổi đám đông, đối mặt với Cố Hồng đang cản đường lại càng không nương tay.
Cố Hồng bị xô đẩy đến mức hoa mắt chóng mặt, chỉ cảm thấy vô số bàn tay đang xô đẩy trên lưng trên vai, không khí loãng ra cũng khiến Tiểu Hề khó chịu vô cùng, đôi mắt mơ màng híp lại thành một khe hở, giọng nói yếu ớt khóc oe oe.
Cô muốn đổi đường đi thang bộ, nhưng đã không còn đường lui.
"Tiểu Hề ngoan~ đừng khóc đừng khóc~"
Cố Hồng dịu dàng dỗ dành, hai cánh tay vòng quanh Tiểu Hề kín kẽ không một kẽ hở.
"Đừng cản đường! Chậm trễ việc Lệ tổng và cô Cố kiểm tra cô đền không nổi đâu!"
Viện trưởng đi đầu bị tiếng khóc thu hút, đảo mắt qua loa bộ quần áo giản dị tồi tàn trên người đứa bé trong lòng Cố Hồng, không vui đẩy Cố Hồng sang một bên.
Cố Hồng bị hất mạnh một cái lảo đảo, khoảnh khắc nghe thấy hai chữ "Lệ tổng" lại sững sờ tại chỗ.
Và ngay trong khoảnh khắc cô ngây người đó, cũng đồng thời nhìn thấy hai người được vây quanh giữa đám đông.
Cố Nhan ngồi trên xe lăn, bắp chân nhẵn nhụi trắng trẻo lộ ra, ở mắt cá chân dán một miếng băng cá nhân.
Lệ Hàn Cẩm đẩy xe lăn của Cố Nhan, trợ lý của anh ta và người giúp việc của Cố Nhan thì đồng thời đi theo.
"Anh Hàn Thầm, chỉ là trầy xước một chút thôi, nếu không phải bụng em đau, sợ bị nhiễm trùng, thì cũng không cần phiền phức như vậy."
Cố Nhan đỏ mặt, đôi mắt ngọt ngào ngậm tình, ngượng ngùng ngẩng đầu liếc nhìn Lệ Hàn Cẩm bên cạnh rồi lại cong môi cúi đầu xuống.
Giọng nói của Lệ Hàn Cẩm trầm thấp, dung nhan cao ngạo lạnh lùng: "Để bác sĩ giỏi nhất bệnh viện hội chẩn, kiểm tra toàn diện một chút mới yên tâm."
"Em là Luật sư trưởng của Lệ thị chúng ta, vì em, chút chuyện này không đáng là gì."
Cố Nhan say đắm nhìn dung nhan của anh, trái tim đập thình thịch.
Viện trưởng nghe cuộc đối thoại của hai người, lại nhìn thấy phản ứng giữa họ, đôi mắt "xoẹt" một cái sáng rực lên, ánh mắt đảo quanh giữa hai người, thêm một phần khôn ngoan "tôi đều hiểu": "Lệ tổng quả thực là tình sâu nghĩa nặng với cô Cố nha!"
Nghe vậy, mặt Cố Nhan càng đỏ hơn, hờn dỗi lườm Viện trưởng một cái, thấp giọng lẩm bẩm: "Nói bậy bạ gì thế."
Mặc dù ngoài miệng trách móc Viện trưởng, nhưng ánh mắt Cố Nhan lại mong đợi và căng thẳng rơi trên người Lệ Hàn Cẩm, vô cùng tò mò về phản ứng của anh.
Viện trưởng thấy mình nói như vậy có vẻ Cố Nhan nghe rất bùi tai, lập tức lấy hết can đảm còn muốn khen thêm vài từ "trời sinh một cặp", lại thấy ánh mắt Lệ Hàn Cẩm từ trên nhìn xuống, rồi nhạt nhẽo quay đi: "Đừng nói lung tung, chỉ là vì nhân viên thôi."
Viện trưởng vừa định mở miệng thốt ra những lời đó liền nghẹn lại ở miệng, hậm hực rụt cổ: "Vâng vâng!"
Ông ta cũng đúng là không có não, cho dù Lệ tổng có ý với cô Cố, nhưng ai mà chẳng biết Cố tổng đã có vợ! Mình còn ở giữa bàn dân thiên hạ mà trêu đùa anh ta và cô Cố!
Chuyện riêng của Lệ tổng, đâu đến lượt ông ta bàn tán?
Viện trưởng muộn màng toát mồ hôi hột.
Còn ánh mắt Cố Hồng xuyên qua đám đông, dán chặt vào hai người được vây quanh đó.
Cô chỉ cảm thấy trước mắt một màu xám xịt, thậm chí tiếng ồn ào ầm ĩ cũng khiến cô ù tai.
Trước mắt, gò má ửng hồng như hoa đào tháng ba của Cố Nhan trở thành màu sắc duy nhất cô có thể nhìn thấy.
Hai người thân mật vô tư như chốn không người trước mặt bao người, khiến người vợ chính thức chưa ly hôn như cô lúc này trông càng giống một trò cười hơn.
Nhưng cô đối với Lệ Hàn Cẩm đã sớm không còn tình ý thiếu nữ, chỉ có hận.
Hận anh ta đường đường là một Tổng giám đốc tập đoàn, lại cứ dùng quyền thế trong tay để chèn ép lợi ích sinh tồn của người bình thường.
Vẫn là con gái ruột của anh ta nữa chứ!
Tiểu Hề trong lòng nóng hầm hập, khuôn mặt nhỏ nhắn giống Lệ Hàn Cẩm như đúc giàn giụa nước mắt.
Đôi mắt như quả nho của con bé chứa đầy nước mắt cùng Cố Hồng nhìn trò náo nhiệt này...
Cô ngày xưa khi còn là Luật sư trưởng của Lệ thị cũng chưa từng được anh ưu ái đối xử như vậy.
Suy cho cùng vẫn là sự khác biệt giữa yêu và không yêu.
Cố Hồng cắn môi, những lọn tóc xõa xuống che khuất sự tự giễu xoay vòng nơi đáy mắt.
Trang phục giản dị của Cố Hồng vô cùng bắt mắt giữa đám áo blouse trắng, ánh mắt Lệ Hàn Cẩm rời khỏi Cố Nhan, lập tức nhìn thấy bóng dáng ở trong góc.
Cảm giác quen thuộc dị thường lan tỏa, Lệ Hàn Cẩm nheo đôi mắt lạnh lùng.
Người phụ nữ chỉ lộ ra một chút góc nghiêng trắng trẻo, rõ ràng cách rất xa, nhưng dường như có thể nhìn thấy sự chế giễu ẩn dưới hàng mi cô.
Trái tim Lệ Hàn Cẩm không kìm được mà đập lỡ một nhịp, màu mắt đột ngột sâu thẳm.
Anh hít thở không thông, giây tiếp theo lại thấy người phụ nữ đã quay người rời đi.
Tiểu Hề sốt cao không hạ, nếu không xử lý e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng!
Cô không thể đợi được nữa rồi!
Cố Hồng ép bản thân thoát khỏi sự căm thù Lệ Hàn Cẩm, quyết định gọi xe quay về ký túc xá nhân viên.
Bóng dáng đột nhiên biến mất khiến Lệ Hàn Cẩm một trận kinh hãi, anh khựng lại, giây tiếp theo thân hình cao lớn đột ngột rẽ đám đông, sải bước đuổi theo hướng người phụ nữ rời đi!
Cố Hồng!
Mãi cho đến khi chạy đến tận quầy y tá ở lối ra của bệnh viện, anh cũng không phát hiện ra bóng dáng đó nữa.
Gió lạnh rít gào thổi bay chiếc áo khoác vest sẫm màu hàng may đo cao cấp của anh, Lệ Hàn Cẩm nắm chặt nắm đấm.
Anh hơi thở hổn hển, trong một khoảnh khắc thậm chí còn恍惚đến mức tưởng mình nhớ cô đến sinh ảo giác.
"Thật đáng thương, con của người phụ nữ đó vẫn còn đang sốt cao, tiếc là gặp phải chuyện này, chỉ có thể bế con rời đi."
Lúc này, trọng tâm của cả bệnh viện đều dồn vào Cố Nhan, quầy y tá thì rảnh rỗi vô cùng, tiếng buôn chuyện của các cô y tá lọt vào tai Lệ Hàn Cẩm.
Mắt Lệ Hàn Cẩm khẽ rung, nhịp thở cũng dần chậm lại.
Có con... Cố Hồng không thể có con được.
Xác nhận bóng dáng đó không phải là Cố Hồng, Lệ Hàn Cẩm xoa xoa thái dương, chỉ coi như là gần đây áp lực quá lớn nên mới có chút ảo giác bóng đè.
Anh thở ra một hơi đục ngầu, đối mặt với Cố Nhan đang được đẩy xe lăn theo sau.
"Không phải muốn vào phòng khám sao?"
Lệ Hàn Cẩm điều chỉnh lại nhịp thở, dịu dàng lên tiếng.
Cố Nhan lại tủi thân oán trách liếc anh một cái: "Vậy mà anh còn đi, em sợ nhất là đi khám bệnh một mình đấy anh Hàn Thầm anh đâu phải không biết."
Thấy đối phương thất thần, lại không giống như mọi khi lập tức an ủi cô ta.
"Rốt cuộc là sao vậy?"
Cô ta chú ý đến một chút khác thường của Lệ Hàn Cẩm, thò đầu nhìn theo hướng Lệ Hàn Cẩm đang đối diện, thấy không có gì bất thường đành nghi hoặc hỏi.
"Nhìn nhầm, tưởng là người quen."
Lệ Hàn Cẩm thản nhiên lên tiếng, đưa tay đón lấy xe lăn của Cố Nhan.
"Thì ra là vậy~"
Cố Nhan nửa hiểu nửa không gật đầu, trước khi bị đẩy vào phòng khám cô ta lại ngoái đầu nhìn lại một lần nữa.
Cố Hồng rời khỏi bệnh viện liền vẫy ngay một chiếc taxi, vội vã lên xe.
Cửa sổ xe mở một nửa, luồng gió đột ngột ập vào khiến má cô đau rát, nhưng cô dường như không để ý, cứ một mực giục bác tài tăng tốc.













