Anh Cưng Chiều Mẹ Con Người Trong Mộng, Tôi Gả Vào Gia Tộc Danh Giá Bậc Nhất Anh Phát Điên Nỗi Gì – Chương 33: Tổn thương ngoài ý muốn
Anh Cưng Chiều Mẹ Con Người Trong Mộng, Tôi Gả Vào Gia Tộc Danh Giá Bậc Nhất Anh Phát Điên Nỗi Gì
Sao lại là anh ấy?
Từ Hựu Bạch sao lại xuất hiện ở đây?!
Năm Ôn Họa mười chín tuổi, trước khi được Từ gia trả về Ôn gia, Ôn Ninh từng từ xa nhìn thấy Từ Hựu Bạch một lần.
Khi đó cô ta vừa mới ngồi vững vị trí thiên kim thật của Ôn gia, được bố mẹ nâng niu trong lòng bàn tay, ở trong vòng bạn bè của mình được người người vây quanh, tự cho mình là con cưng của trời.
Nhưng khi cô ta nhìn thấy người đàn ông đứng bên cạnh Ôn Họa, chỉ cần một liếc nhìn tùy ý đã khiến cô ta cảm thấy tự ti khép lép thì cô ta mới lần đầu tiên biết thế nào gọi là một trời một vực.
Anh anh tuấn cao quý, mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát ra vẻ hờ hững xa xăm không thể với tới.
Khi biết anh lại sủng ái Ôn Họa - kẻ chiếm tổ tu hú đến thế.
Trong lòng Ôn Ninh bùng lên ngọn lửa đố kỵ không phục.
Cô ta đương nhiên cho rằng tất cả những gì Ôn Họa có được đều nên thuộc về mình, bao gồm cả sự thân thiết và che chở đến từ hào môn đỉnh cấp này.
Thế là về sau, Ôn Ninh dùng đủ mọi cách, vô số lần muốn bám víu tiếp cận Từ gia, nhưng không ngoại lệ đều bị cản ở ngoài cửa.
Lần cô ta thấy nhục nhã nhất là học theo dáng vẻ của Ôn Họa, trong một bữa tiệc đã lấy hết dũng khí, rụt rè gọi Từ Hựu Bạch một tiếng "Nhị ca".
Tuy nhiên, người đàn ông đó chỉ trong chớp mắt đã biến đổi sắc mặt, trong mắt đen phủ một tầng băng, lạnh lùng cảnh cáo cô ta: "Người Ôn gia các người không có bất kỳ quan hệ gì với Từ gia."
Luồng khí thế như muốn nghiền nát người khác đó đã trở thành cơn ác mộng kéo dài của Ôn Ninh.
Sau khi Từ Hựu Bạch xuất ngoại, cô ta liền đem toàn bộ sự nhục nhã này biến thành oán hận, trút hết lên người Ôn Họa với mức độ ngày càng tồi tệ hơn.
Đồng thời cố chấp cho rằng, nhất định là Ôn Họa ở sau lưng nói gì đó thì người Từ gia mới có định kiến với cô ta như vậy.
Mà giờ đây, người đàn ông như thiên thần này lại cứ thế xuất hiện ngay trước mặt cô ta.
"Từ... Từ Nhị ca." Ôn Ninh theo bản năng sững sờ gọi ra tiếng.
Tầm mắt Từ Hựu Bạch lạnh lẽo quét qua, trong ánh mắt không có nửa phần nhiệt độ, khiến Ôn Ninh trong chớp mắt như rơi vào hầm băng.
Nỗi sợ hãi kích thích ra sự khôn lanh cấp bách, mắt Ôn Ninh đảo liên hồi, chỉ sợ Từ Hựu Bạch biết chuyện mình tính toán Ôn Họa.
Cô ta lập tức đổi sang vẻ mặt quan tâm, rảo bước lao đến bên cạnh Ôn Họa, nhẹ nhàng lay lay cơ thể mềm nhũn của cô.
"Ôn Họa? Ôn Họa cô tỉnh lại đi! Từ Nhị ca tới rồi!" Cô ta vừa diễn kịch vừa lớn tiếng bào chữa cho mình, "Chao ôi, cô nói xem tửu lượng cô sao mà kém thế này?"
"Rõ ràng là chính cô hẹn Vương tổng bọn họ tới bàn chuyện làm ăn của xưởng thiết kế, sao kết quả tự mình chưa uống được hai ly đã gục trước rồi?"
Tuy nhiên, Từ Hựu Bạch lại dường như hoàn toàn không nghe thấy tiếng của cô ta.
Anh đi thẳng qua những người đàn ông đang câm nín như ve sầu mùa đông, từng bước đi tới trước bàn.
Tầm mắt từ đầu đến cuối đều khóa chặt trên người Ôn Họa đang gục trên bàn.
Cơn bão trong đôi mắt đen đang lặng lẽ tích tụ.
"Tránh ra." Cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng không cao nhưng lạnh như cọc băng.
Ôn Ninh bị anh nhìn đến mức da đầu tê dại, nhưng cô ta không thể để Ôn Họa bị đưa đi.
Ôn Họa một khi tỉnh lại, tất cả những gì cô ta làm đều sẽ bị lộ tẩy.
Cô ta liều mạng, chẳng những không tránh ra mà còn nhanh chân vươn tay trước, muốn dìu Ôn Họa đứng dậy khỏi ghế.
"Ôn Họa uống say rồi, tôi đưa cô ấy về nhà nghỉ ngơi ngay đây, không phiền Từ Nhị ca nữa." Cô ta gượng giữ bình tĩnh, cố gắng nắm quyền kiểm soát tình hình.
Nhưng tay cô ta vừa chạm vào cánh tay Ôn Họa.
Từ Hựu Bạch trực tiếp giơ tay gạt nhẹ một cái đã hất cả người cô ta loạng choạng lùi về sau mấy bước, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
"Nhị ca, anh muốn đưa Ôn Họa đi đâu? Ôn Họa đã kết hôn rồi, anh không chú ý ảnh hưởng thì sẽ không tốt cho danh tiếng của cô ấy đâu!"
Ôn Ninh không phục bổ sung thêm.
Nhưng Từ Hựu Bạch lại không hề để ý tới cô ta nữa mà cúi người vươn cánh tay dài, bế bổng Ôn Họa đang hôn mê lên theo kiểu bế ngang.
Đầu cô gái yếu ớt dựa vào lồng ngực anh, những sợi tóc đen tuyền rủ xuống, làm nền cho gương mặt nhỏ nhắn kia càng thêm tái nhợt mong manh.
Làm xong tất cả những điều này, Từ Hựu Bạch mới từ từ xoay người.
Lạnh lùng quét mắt nhìn quanh từng người đang run rẩy trong phòng bao, cuối cùng dừng lại trên gương mặt tái nhợt của Ôn Ninh.
Anh bế Ôn Họa, từng bước đi ra ngoài.
Khi đi qua bên cạnh Ôn Ninh, bước chân anh hơi khựng lại, hạ giọng cảnh cáo: "Ôn Họa tốt nhất là chỉ đơn thuần là uống say."
Nói xong, anh không hề dừng lại, bế Ôn Họa dưới sự bảo vệ của vệ sĩ rời đi.
Một đường ra khỏi cổng Khải Tát Hoàng Cung, chiếc Bentley màu đen đã chờ sẵn bên đường từ lâu.
Vệ sĩ kéo cửa xe, Từ Hựu Bạch cúi người cẩn thận đặt Ôn Họa vào hàng ghế sau rộng rãi, để cô có thể nằm ở một tư thế thoải mái.
"Đến bệnh viện." Anh đưa ra mệnh lệnh ngắn gọn với tài xế ngồi hàng ghế trước, chiếc xe lập tức lăn bánh êm ái vào màn đêm.
Bên trong khoang xe, ánh sáng mờ nhạt, chỉ có ánh đèn neon lướt qua ngoài cửa sổ thỉnh thoảng chiếu sáng khuôn mặt ngủ tái nhợt và bất an của cô.
Ôn Họa mềm nhũn nằm trên ghế da, cơ thể bị thuốc và rượu hành hạ khiến cô trong cơn hôn mê cũng cực kỳ không yên giấc, lông mày nhíu chặt, trong miệng liên tục phát ra những tiếng rì rầm vụn vỡ.
"Không... Đừng!"
Từ Hựu Bạch ngồi bên cạnh cô, vươn tay muốn thử nhiệt độ trên trán cô.
Thế nhưng, ngón tay anh vừa chạm vào làn da nóng hổi của cô thì biến cố đột ngột xảy ra!
Ôn Họa vốn đang hôn mê bất tỉnh chợt mở bừng mắt!
Nhưng đó lại không phải là ánh mắt tỉnh táo.
Đôi mắt cô phủ một tầng sương nước, phân tán không có tiêu điểm, tràn ngập sự hoảng sợ khi nguy hiểm ập đến.
Bản năng tự vệ khiến cô trước khi Từ Hựu Bạch kịp phản ứng đã cắn mạnh vào cánh tay đang chạm vào cô!
Hàm răng sắc nhọn trong chớp mắt đâm thấu da thịt, một cơn đau nhói dữ dội từ cánh tay truyền đến.
Cơ thể Từ Hựu Bạch khựng lại, lông mày lập tức nhíu chặt.
Anh có thể cảm nhận rõ ràng răng của cô gặm sâu vào thịt máu của mình, mang theo một sự dữ tợn không cắn chết đối phương thì nhất quyết không nhả ra.
Vị tanh nồng của máu lan tỏa trong khoang miệng, dù tinh thần không tỉnh táo nhưng Ôn Họa cũng có thể cảm nhận được luồng chất lỏng ấm áp đó trượt xuống theo khóe môi mình.
Tuy nhiên, lúc này chiếm trọn toàn bộ ý thức của cô là sự tức giận khi bị dồn vào đường cùng.
Cô không biết mình đang cắn phải cái gì, chỉ biết đó là lối thoát duy nhất để giải tỏa cơn đau đớn.
"Nhị gia!"
Thư ký ngồi hàng ghế trước qua gương chiếu hậu nhìn thấy cảnh này thì sợ tới mức thốt lên tiếng kinh h呼.
Anh ta chưa từng thấy bất kỳ ai dám phóng túng với Từ Hựu Bạch như vậy, càng miễn bàn đến việc gây ra thương hại đầy tính tấn công thế này.
"Tài xế, tấp xe vô bờ!" Thư ký sốt sắng ra lệnh, đồng thời cởi dây an toàn muốn xoay người kéo Ôn Họa ra, "Tiểu tiểu thư cô ấy... cô ấy mất trí trí rồi, để tôi..."
"Lái xe."
Hai chữ trầm ổn trong chớp mắt ngắt lời hành động của A Thân, cũng khiến không khí căng thẳng trong khoang xe lắng xuống.
Từ Hựu Bạch thậm chí không nhíu mày một cái, dường như cánh tay bị răng sắc gặm sâu đến mức máu thịt lẫn lộn kia hoàn toàn không thuộc về anh.
Anh chỉ rủ mắt, nhìn con thú nhỏ trong lòng đang dốc sức giương nanh múa vuốt để bảo vệ bản thân, trong đôi mắt đen sâu không thấy đáy cuộn trào sóng gió mãnh liệt mà người ngoài không thể đọc hiểu.
"Đến bệnh viện, cứ lái như bình thường." Từ Hựu Bạch lần nữa ra lệnh.
Sau đó dùng bàn tay còn lại phủ lên tấm lưng đang không ngừng run rẩy của cô, lặng lẽ truyền đi sự vỗ về.













