Anh Cưng Chiều Mẹ Con Người Trong Mộng, Tôi Gả Vào Gia Tộc Danh Giá Bậc Nhất Anh Phát Điên Nỗi Gì – Chương 21: Không Đành Lòng
Anh Cưng Chiều Mẹ Con Người Trong Mộng, Tôi Gả Vào Gia Tộc Danh Giá Bậc Nhất Anh Phát Điên Nỗi Gì
Trong phòng làm việc.
Ôn Họa đang đứng trước chiếc bàn cắt may lớn. Cây kéo thợ may trong tay cô lướt qua một mảnh gấm Vân Cẩm một cách chuẩn xác và gọn gàng, phát ra những tiếng "cạch cạch" giòn giã.
Đúng lúc này, chiếc điện thoại đặt bên cạnh vang lên.
Cô đặt kéo xuống, lau tay rồi nhìn màn hình hiển thị tên "Giám đốc Lưu", chân mày bất giác nhíu lại một chút.
Vừa kết nối cuộc gọi, giọng nói vừa có phần vội vã vừa mang ý nịnh bợ của Giám đốc Lưu truyền đến: "Cô Ôn, rốt cuộc cô cũng bắt máy rồi! Tôi không làm phiền cô chứ?"
"Giám đốc Lưu, có chuyện gì sao?" Giọng nói của Ôn Họa vẫn lạnh nhạt như mọi khi.
"Ôi, là thế này." Giọng điệu của Giám đốc Lưu nghe vô cùng đau đầu, "Dự án may mặc Tinh Huy mà trước đây cô chịu trách nhiệm, chẳng phải đã nghiệm thu xong rồi sao?"
"Thế nhưng hôm nay bên họ đột nhiên gọi điện tới, nói rằng vô cùng không hài lòng với bản thiết kế mà chúng ta bàn giao, yêu cầu lật lại toàn bộ để làm lại! Cô xem... ngày mai cô có thể ghé qua công ty một chuyến để hỗ trợ xử lý không?"
Đến lúc này Ôn Họa mới sực nhớ ra, cô vẫn còn treo một chức danh ở công ty của Tần Quan Lan mà chưa hề làm thủ tục hủy bỏ.
May mặc Tinh Huy?
Cô có ấn tượng rất sâu với dự án này. Lúc đó, bên đối tác đã giao toàn quyền thiết kế trang phục chủ đề phong cách cổ truyền của quý mới cho Tần thị, cô vì dự án này mà đã thức trắng mấy đêm liền.
Nhưng cô nhớ rất rõ, lúc bàn giao bản thảo, người phụ trách bên đó rõ ràng khen ngợi bản thiết kế của cô hết lời, sao đột nhiên lại lật lọng?
Đầu ngón tay Ôn Họa gõ nhè nhẹ lên mặt bàn một cách vô thức, trong lòng mơ hồ cảm thấy có điểm bất thường.
Chuyện gì bất thường hẳn phải có nguyên do kỳ lạ.
Liệu đằng sau chuyện này... có phải là do Tần Quan Lan giật dây?
Dù trong lòng ngập tràn nghi vấn, nhưng dẫu sao cô cũng là người cực kỳ có trách nhiệm với sản phẩm của mình.
Nếu dự án đã hoàn thành dưới tay cô, cô không thể khoanh tay đứng nhìn.
"Được rồi, tôi biết rồi." Cô đồng ý, "Sáng mai tôi sẽ qua đó."
Tắt điện thoại, vừa nghĩ đến việc phải đến công ty, đồng nghĩa với việc có thể sẽ giáp mặt Tần Quan Lan, trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác ghê tởm khó tả.
Ở phía bên kia, Tần Quan Lan sau khi nghe lời cảnh cáo của mẹ mình, quả thực có ý định tạm thời giữ khoảng cách với hai mẹ con Diệp Thư, ít nhất là phải giữ lấy thể diện bên ngoài.
Cho nên tối hôm đó sau khi tan làm, anh không về nhà ngay mà hẹn mấy người bạn thân từ nhỏ ra quán rượu uống rượu, cố tình la cà đến tận khuya mới lái xe trở về biệt thự.
Tuy nhiên, khi anh đẩy cửa nhà ra, lại bất ngờ phát hiện phòng khách đáng lẽ ra phải tối om thì lúc này vẫn còn sáng một ngọn đèn ngủ đứng tỏa ánh sáng vàng nhạt.
Diệp Thư và Tống An Ninh đang co quắp trên ghế sofa, trên tivi đang chiếu một bộ phim hoạt hình không có tiếng.
Hai mẹ con rõ ràng không phải đang xem tivi mà là đang đợi anh.
Thấy anh trở về, Diệp Thư nhanh bước tiến lại đón, trên mặt mang theo sự quan tâm vừa vặn.
"Quan Lan, anh về rồi." Cô ta dịu dàng giải thích, "Hôm nay An Ninh vẽ tranh ở trường được giải, nó cứ nhất quyết đòi chờ anh về để khoe, dỗ thế nào cũng không chịu đi ngủ."
Nói rồi, mũi cô ta khẽ thắc lại, nghe thấy mùi rượu thoang thoảng trên người Tần Quan Lan, lập tức chu đáo xoay người: "Anh uống rượu rồi sao? Em vào bếp nấu cho anh bát canh giải rượu nhé."
Chân mày Tần Quan Lan nhíu lại một cách khó nhận ra, nhưng lại không tìm được lý do để từ chối.
Anh đi tới bên ghế sofa, Tống An Ninh vốn đã buồn ngủ đến mức gật gù như gà mổ thóc, vừa thấy anh liền lập tức xốc lại tinh thần, dâng tờ giấy vẽ hình cầu vồng và lâu đài ra như khoe bảo bối, bên trên còn dán một tấm giấy khen vàng rực.
"Chú Tần, chú xem này, An Ninh được giải rồi!" Trong mắt cô bé lấp lánh ánh sáng mong chờ.
Tần Quan Lan nhìn gương mặt ngây thơ rạng rỡ của cô bé, đáy lòng không khỏi xúc động.
Trên mặt anh hiện lên nụ cười dịu dàng, đưa tay xoa đầu cô bé: "An Ninh giỏi lắm."
Nhưng Tống An Ninh sau khi nhận được lời khen lại không hề vui vẻ như anh tưởng tượng, ngược lại từ từ cúi đầu xuống, trên mặt viết đầy sự buồn rầu.
"Sao thế em?" Tần Quan Lan không hiểu hỏi.
Tống An Ninh nói bằng giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Hồi ba còn sống, ba cũng khen An Ninh giỏi lắm, còn thưởng cho An Ninh nữa... Nhưng mà sau này, dù An Ninh có lấy được bao nhiêu giấy khen đi nữa, cũng không bao giờ nghe được lời khen của ba nữa rồi..."
Tần Quan Lan lập tức nhớ tới người anh em Tống Minh đã mất khi còn quá trẻ của mình, lồng ngực đột nhiên ngực nghẹn lại, cảm giác tội lỗi ập đến như sóng trào.
Anh từng hứa trước mộ Tống Minh là sẽ thay cậu ấy chăm sóc tốt cho hai mẹ con cô ta.
Nhưng bây giờ, anh lại vì phải giữ gìn danh tiếng và danh dự sự nghiệp của bản thân mà buộc phải cố tình ghẻ lạnh họ.
Diệp Thư là người lớn, có lẽ còn hiểu được.
Nhưng An Ninh chỉ là một đứa trẻ, nó chẳng hiểu gì cả, biết đâu nó lại nghĩ là do anh không còn thích nó nữa, muốn bỏ rơi hai mẹ con nó một lần nữa...
Để làm cho đứa trẻ vui trở lại, anh gần như hỏi theo bản năng: "Vậy trước đây ba em hay thưởng cho em thế nào?"
Mắt Tống An Ninh sáng rực lên ngay lập tức, đáp ngay: "Ba sẽ dẫn em đi mua thật nhiều chiếc váy công chúa đẹp đẽ, còn dẫn em đi ăn bữa thật to để ăn mừng nữa!"
Tần Quan Lan sững người.
Bây giờ tin đồn về anh ở bên ngoài đang rầm rộ, sao anh có thể công khai dẫn hai mẹ con họ đi ăn uống, dạo phố cùng nhau được?
Chẳng phải là tự chui đầu vào nòng súng của đám săn tin sao?
Ngay trong khoảnh khắc anh còn đang ngập ngừng, Diệp Thư bưng một bát canh giải rượu bốc khói nghi ngút từ trong bếp bước ra.
Cô ta đặt bát canh lên bàn trà, thấy cảnh này liền lập tức tỏ ra rộng lượng, dịu dàng nói với Tần Quan Lan: "Quan Lan, anh đừng nghe An Ninh nói bừa. Em đã nói với nó rồi, phải từ từ quen với cuộc sống không có ba, không được lúc nào cũng làm phiền chú Tần."
Lời vừa dứt, gương mặt nhỏ nhắn vừa mới hớn hở của Tống An Ninh lập tức ỉu thiểu xuống.
Dáng vẻ như chực khóc.
Tần Quan Lan nhìn dáng vẻ thất vọng tủi thân của đứa trẻ, anh hít sâu một hơi, đưa ra quyết định, cuối cùng lên tiếng: "Không sao đâu. Tan làm ngày mai, chú sẽ dẫn An Ninh đi ăn mừng, chúng ta đi ăn một bữa thật ngon."
Nhận được lời hứa của Tần Quan Lan, khuôn mặt tủi thân của Tống An Ninh lập tức hửng sáng trở lại.
Cô bé reo lên một tiếng: "Chú Tần tốt quá!"
Rồi như một chú bướm nhỏ vui vẻ, chân sáo chạy tót về phòng mình.
Phòng khách lập tức trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại Tần Quan Lan và Diệp Thư, không khí trở nên có chút vi diệu.
"Quan Lan, cảm ơn anh." Diệp Thư lên tiếng phá tan sự trầm lặng trước, giọng cô ta mềm mại đầy vẻ biết ơn, "Anh tốt với An Ninh quá, sắp chiều hư nó mất rồi."
Nhưng ngay sau đó, cô ta chuyển đề tài ngay: "Đúng rồi Quan Lan, em có chuyện này muốn bàn bạc với anh."
"Bây giờ An Ninh cũng đã đi học rồi, ban ngày em ở nhà một mình cũng chẳng có việc gì làm. Em muốn... ra ngoài tìm một công việc, không thể cứ ăn không ngồi rồi ở đây mãi, trông chờ hoàn toàn vào sự nuôi dưỡng của anh được."
Tần Quan Lan cảm thấy đây cũng là một ý hay.
Diệp Thư có thể đi làm, từng bước độc lập, đối với anh mà nói cũng giảm bớt được rất nhiều phiền phức không đáng có.
Anh tiện miệng hỏi: "Em muốn tìm công việc thuộc thể loại nào?"
Diệp Thư hình như chỉ chờ đúng câu hỏi này của anh.
Cô ta ngẩng đầu lên, ánh mắt nóng rực nhìn anh, trả lời đầy ẩn ý: "Trước đây khi Tống Minh còn sống, em đều làm việc trong công ty của anh ấy, làm thư ký cho anh ấy."
Nói xong, cô ta liền im lặng không nói nữa, đôi mắt đong đầy sự mong chờ khó tả.













