Ác Nữ Quậy Tung Show Hẹn Hò Sinh Tồn, Năm Thú Phu Tranh Nhau Dâng Nụ Hôn – Chương 8: Vĩnh Biệt Mấy Đồ Không Có Gu
Ác Nữ Quậy Tung Show Hẹn Hò Sinh Tồn, Năm Thú Phu Tranh Nhau Dâng Nụ Hôn
Khu rừng nguyên sinh rậm rạp cành lá có thể che rợp bầu trời đi về hướng đông hướng bắc là những ngọn đồi thấp nối tiếp nhau.
Trên núi đá hốc lởm chởm, ở lưng chừng núi có một hang đá tự nhiên, cách hang đá không xa còn có một con suối trong vắt.
Hang đá quá đỗi trống trải, nhóm lửa nấu cơm, sinh hoạt hàng ngày thì còn được, chứ ngủ nghê thì không an toàn cho lắm.
Mà trước hang đá có một cái cây già, cành cây to khỏe, chiều cao cũng thích hợp, có thể làm một căn nhà trên cây dùng để ngủ.
"Chính là chỗ này rồi." Hứa Lưu Nguyệt gật đầu hài lòng.
Cô đặt những thứ mang theo xuống, vận động tay chân một chút, bây giờ cô phải nhanh chóng dựng căn nhà trên cây lên.
Lấy hai cành cây của cái cây già làm điểm chịu lực, Hứa Lưu Nguyệt tìm vài cây nhỏ chắc chắn ở xung quanh, gọt bỏ cành cây, chặt hạ thân cây làm khung nhà trên cây.
Mà cành cây gọt ra cũng không lãng phí, làm thành từng chiếc đinh gỗ dùng để cố định khung nhà.
[Mấy chị em ơi thế này có đúng không? Cô ta đây là muốn dựng một căn nhà trên cây sao? Nghe nói thời cổ đại, các thú tộc bầu trời đều làm như vậy, nhưng bây giờ là thời đại tinh tế mà! Lại còn có người biết làm nhà trên cây sao???]
Thời đại tinh tế, thú nhân lựa chọn ở ẩn trong núi rừng không ít, cũng có rất nhiều hành tinh du lịch phát triển ra các dự án ở nhà trên cây.
Nhưng vấn đề là, những căn nhà trên cây đó đều là "loại đặt sẵn tiện lợi", căn nhà thành phẩm tích hợp đủ loại công nghệ cao, người ta chỉ cần chọn một cái cây mình thích rồi đặt căn nhà trên cây lên là xong.
Còn về căn nhà trên cây nguyên thủy thì chưa từng thấy bao giờ, đừng nói là biết dựng!
Cư dân mạng trong phòng trực tiếp tò mò giố to mắt, không chớp lấy một cái nhìn căn nhà trên cây từng chút một được dựng lên.
Mấy người hâm mộ Cố Tô ở lại trong phòng trực tiếp thỉnh thoảng lại phát ra lời chế giễu.
[Con mụ bẩn thỉu lại bắt đầu câu tương tác rồi, căn nhà dựng bằng mấy cái gỗ mục này mà ở được sao?]
[Không giành được nhà đá nên tự tìm thể diện cho mình thôi, Tô Tô nhà chúng tôi mới không thèm làm mấy việc tay chân thô ráp này, cẩn thận da dẻ bị thô ráp đấy!]
Khác với trước đây, họ đã gặp phải sự phản bác trên quy mô lớn.
[Việc tay chân thô ráp? Đây rõ ràng là kỹ năng sinh tồn dã ngoại siêu ngầu nha! Vĩnh biệt mấy đồ không có gu.]
[Bận tâm da dẻ bị thô ráp thì đừng tới chương trình này, đây là sinh tồn, chứ không phải đi nghỉ dưỡng! Ở cái nơi thế này vừa trang điểm vừa mặc váy, chính chủ tào lao người hâm mộ càng tào lao hơn.]
[Bắt cá, nướng cá, dựng nhà trên cây, tiếng chị này tôi xin gọi trước!]
[Người hâm mộ Cố Tô cút về mà dỗ dành tiểu thư đại gia nhà mấy người đi, đừng ở đây mà sủa đổng.]
Bất giác, Hứa Lưu Nguyệt lại nhận được sự công nhận của rất nhiều người.
Tuy nhiên, bản thân cô lại chẳng bận tâm đến chuyện đó.
Hứa Lưu Nguyệt dựng xong khung nhà, lại đi chặt rất nhiều trúc ở rừng trúc trên núi.
Trúc chẻ đôi ở giữa, dọn sạch dằm xơ, dùng để lấp đầy khung nhà, dựng nên bức tường chính của căn nhà trên cây.
Từng miếng trúc xếp sát rạt vào nhau, căn nhà trên cây dần dần hình thành.
Do Hứa Lưu Nguyệt bây giờ biết bay, cô hoàn toàn không cần cân nhắc đến vấn đề thang leo, trực tiếp bịt kín đáy nhà gỗ, sau đó ở một bên căn nhà trên cây làm nhô ra một ban công nhỏ để tiện đi ra đi vào.
Cuối cùng, cô lấy chiếc lều bạt ra, trùm lên căn nhà trên cây, rồi cố định đơn giản.
Như vậy, một căn nhà trên cây che chắn sóng gió coi như đã gần hoàn thành.
Không ít cư dân mạng trong phòng trực tiếp nhìn mà thèm thuồng, hận không thể bảo Hứa Lưu Nguyệt ra ngoài, để mình ở vào.
Căn nhà gỗ nho nhỏ ngập tràn mùi thơm của gỗ, thú vị biết bao nhiêu!
Khi hoàng hôn nhuộm đỏ chân trời một màu vàng cam, Hứa Lưu Nguyệt phủi phủi tay: "Tạm thời thế đã, phải đi tìm cái gì ăn thôi."
Hành tinh A13 vừa mới sang thu, nhiệt độ thích hợp, các loại hoa quả cũng đến lúc thu hoạch rồi.
Lúc Hứa Lưu Nguyệt chặt trúc đã nhìn thấy một bụi khoai lang dại nhỏ, dựng xong nhà gỗ, giắt theo dao, lao thẳng tới mục tiêu, một hơi đào ra hơn chục cân!
Khoai lang dại củ không nhỏ, củ nào củ nấy to bằng cẳng tay.
Vì chưa kịp đan cái sọt trúc, cô đành phải buộc dây khoai lang lại với nhau, xách khoai lang quay về hang đá.
Mới đi được hai bước, bên đường lại phát hiện ra đồ quen mắt, nhìn kỹ lại thì ra là tỏi dại.
Thứ này dùng để xào trứng, xào thịt hoặc muối chua đều cực kỳ ngon, Hứa Lưu Nguyệt quả quyết nhổ sạch bách.
[Khoai lang! Tỏi dại! Ở đây lại có nhiều như thế sao?! Vận may của Hứa Lưu Nguyệt tốt thật đấy.]
[Không phải vận may tốt, mà là có bản lĩnh thực sự được chưa. Chỗ này tập trước có khách mời tới rồi, anh ta chẳng tìm thấy cái gì cả, về tay không... không đúng, lúc đi anh ta còn nhặt một hòn đá kỳ lạ làm kỷ niệm nữa cơ.]
[Thảo nào chị này dám thử thách sống sót một năm, tìm đồ ăn giỏi quá đi! Tiếc là bên cạnh cô ấy không có nam giới nào, vạn nhất gặp phải dã thú thì xong đời.]
[Chưa chắc đâu.]
[?]
[Cuộc đời nơi nào mà không gặp gỡ, sang phòng trực tiếp của Giáo sư Xà xem có bất ngờ đấy nhé.]
Không cần đổi phòng trực tiếp, Hứa Lưu Nguyệt đã chân tay nhanh nhẹn quay về hang đá, khoảnh khắc nhìn rõ người ngồi trong hang đá, cô suýt nữa tưởng mình đi nhầm đường.
"Xà Thiệp sao anh lại ở đây?"
Cô đã đi xa như thế này rồi, sao vẫn có thể gặp được nam chính vậy hả!
"Tôi thấy bên này có hang đá, muốn qua đây ngủ qua đêm." Xà Thiệp giải thích ngắn gọn, "Không ngờ cô đã ở đây rồi."
Hứa Lưu Nguyệt cạn lời: "Ý tôi là, sao anh không đi tìm Cố Tô, lại chạy tới cái chỗ này?"
Xà Thiệp có chút kỳ lạ: "Tôi tìm cô ấy làm gì?"
Hứa Lưu Nguyệt: "..."
Còn làm gì nữa? Đương nhiên là yêu đương!
Có lẽ là nét mặt phát điên của Hứa Lưu Nguyệt quá đỗi rõ ràng, Xà Thiệp chuyển hướng câu nói: "Tôi lạc đường rồi."
Lúc này Hứa Lưu Nguyệt mới thở phào một hơi.
Nói rõ không liên quan đến mình là được, cô không muốn chưa làm gì đã phải gánh nồi, rồi bắt buộc phải đi theo tình tiết kịch bản gốc đâu.
Xà Thiệp lấy từ trong túi ra ba quả trứng gà dại, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay Hứa Lưu Nguyệt, lại nói: "Mấy thứ này cộng với tối nay tôi gác đêm cho cô, đổi lại tôi nghỉ ngơi trong hang đá thấy thế nào?"
Có gác đêm hay không không quan trọng, mấy quả trứng này thật sự làm Hứa Lưu Nguyệt dao động rồi.
Người từng trải qua thời mạt thế đều có một sự chấp niệm lệch lạc đối với thức ăn, giống như Hứa Lưu Nguyệt lúc này, cô có tỏi dại, lại nhìn thấy trứng gà dại, thì nhất định phải làm món tỏi dại xào trứng để ăn.
Nếu không thì ngồi nằm không yên, nửa đêm tỉnh dậy cũng phải tự tát mình một cái.
"...Được thôi. Nhưng sáng sớm ngày mai vừa hửng sáng, anh phải đi ngay." Hứa Lưu Nguyệt mặc cả, "Với lại, anh phải nói cho tôi biết mấy quả trứng gà này kiếm từ đâu ra."
Có trứng thì có gà, cả gà lẫn trứng cô đều muốn!
Xà Thiệp đang định gật đầu, chú ý tới khoai lang và tỏi dại đặt ở cửa hang, lời nói thốt ra liền thay đổi: "Có thể nói cho cô biết, nhưng bữa tối phải chia cho tôi một nửa."
Hứa Lưu Nguyệt ngẩn ra: "Tám con cá buổi trưa anh ăn hết rồi sao?"
Thật biết ăn.
"Được thôi." Hứa Lưu Nguyệt gượng ép gật đầu, "Thế thì được."













