Ác Nữ Quậy Tung Show Hẹn Hò Sinh Tồn, Năm Thú Phu Tranh Nhau Dâng Nụ Hôn – Chương 16: Buổi tối sẽ biết ngay
Ác Nữ Quậy Tung Show Hẹn Hò Sinh Tồn, Năm Thú Phu Tranh Nhau Dâng Nụ Hôn
Một trận gió ùa tới, có thứ gì đó lao nhanh lại.
Hứa Lưu Nguyệt theo bản năng lùi lại một bước, thứ đó liền đâm sầm vào thân cây mà Hứa Lưu Nguyệt vừa đạp đổ.
"Đùng——"
— Tôi thật sự không còn mặt mũi nào nhìn nữa rồi! Giáo sư Xà! Anh đang làm cái gì thế!
Hứa Lưu Nguyệt cúi đầu, liền thấy một con Xà Vương nằm thẳng cẳng trên mặt đất, không động tĩnh gì nữa.
"Giáo sư Xà?" Hứa Lưu Nguyệt cúi đầu khều khều hắn một cái.
Hay lắm! Lại đâm sầm u đầu xỉu rồi.
Lần này Hứa Lưu Nguyệt không bỏ mặc một con rắn như hắn ở đây.
Dĩ nhiên không phải vì mủi lòng, mà là cô phải xử lý xong cái cây này trước đã, bằng không nguyên một cây to thế này thì dù cô có thừa sức lực cũng không bê về được.
Ngay khi Hứa Lưu Nguyệt xử lý hết các cành cây, chỉ còn lại một khúc thân cây chính thì Xà Thiệp cuối cùng cũng tỉnh lại.
Biến trở lại dạng người, đầu óc vẫn còn hơi ngơ ngác: "Vừa rồi..."
Hắn bước nhanh đến trước mặt Hứa Lưu Nguyệt: "Cô không sao chứ?"
Hứa Lưu Nguyệt chỉ ngược ngón tay vào mình: Tôi?
"Câu này phải là tôi hỏi anh mới đúng chứ, giáo sư Xà?"
Phải là cái đầu thông minh đến mức nào mà đâm sầm như thế cũng không bị ngốc đi nhỉ?
"Vừa rồi tôi nghe thấy bên này có tiếng động nên qua xem thử."
Hứa Lưu Nguyệt chỉ vào cái cây to nằm trên mặt đất: "Anh nói cái này à?"
Xà Thiệp nhìn cái cây đó, mặt cắt bên ngoài rất bằng phẳng, vòng trung tâm có vết gãy dở.
Nhìn một cái là nhận ra ngay, cái này là bị người ta chém trước rồi sau đó dùng sức mạnh thô bạo bẻ đứt.
"Một mình cô làm à? Sao cô không gọi tôi?"
Hứa Lưu Nguyệt nhếch khóe môi: "Tôi không gọi anh thì chẳng phải anh cũng tới rồi sao?"
Chỉ là không giúp được việc gì mà thôi.
Xà Thiệp thì lại thản nhiên: "Tôi tưởng cô gặp chuyện gì nên hơi sốt sắng, không dừng lại được."
"Cái này anh bê nổi không?" Hứa Lưu Nguyệt chỉ chỉ khúc thân cây dưới đất.
Sau khi qua xử lý sơ bộ của Hứa Lưu Nguyệt thì đã mượt mà hơn rất nhiều.
"Được." Xà Thiệp là người dùng đầu óc, nhưng điều đó không có nghĩa là thể lực của hắn không ra sao.
Tố chất cơ thể nếu không ra sao thì cũng không thể ở suốt trong phòng thí nghiệm mấy ngày liền được, chỉ là trước đây không có cơ hội cho hắn phát huy mà thôi.
"Cũng không cần bê đâu, đẩy cho nó lăn về là được."
Thân cây đã xử lý qua rồi, tròn xoe, lăn về quả thực tiện lợi hơn nhiều.
"Được, thế anh đẩy nó lăn về đi, tôi đi chặt mấy cây tre." Hứa Lưu Nguyệt cũng không khách khí với hắn, quay người đi về phía rừng tre.
Người nói không cảm thấy có vấn đề gì, người nghe cũng không cảm thấy có vấn đề gì, nhưng bình luận thì nổ tung rồi.
— Không phải chứ, rốt cuộc là ai dạy Hứa Lưu Nguyệt ăn nói kiểu đó thế?
— Khoảnh khắc đó tôi thật sự cảm thấy cô ấy muốn bảo giáo sư Xà cút đi đấy.
Còn phải làm ra mấy dải tre mà Xà Thiệp cần nữa.
Thân cây vẫn quá nặng, dù cho dùng cách lăn tiết kiệm được không ít sức lực thì Xà Thiệp cũng tốn không ít thời gian.
Xà Thiệp vừa mới lăn thân cây về đến nơi thì Hứa Lưu Nguyệt đã kéo mười mấy cây tre to khỏe trở về, nguyên cả cây tre chưa qua xử lý, cành lá sum suê nhìn rất hoành tráng.
"Lấy nhiều thế này à?" Xà Thiệp vội vàng tiến lên giúp đỡ, còn dùng chiếc cốc vừa nung xong rót cho Hứa Lưu Nguyệt một cốc nước.
Bận rộn cả một buổi sáng, Hứa Lưu Nguyệt quả thực có chút khát nước rồi, nhận lấy chiếc cốc ừng ực uống hết một hơi, uống xong ánh mắt mới sáng lên: "Anh nung thành công rồi à?"
"Ừm." Xà Thiệp gật đầu: "Sáu cái đều thành công rồi, tôi lại làm thêm hai cái hũ nữa, đến lúc đó để lưu trữ nước ngọt cho cô."
"Cảm ơn anh nhé." Trên mặt Hứa Lưu Nguyệt rạng rỡ nụ cười.
Tóc cô hơi rối một chút nhưng không hề lếch thếch, trên mặt đọng lại chút mồ hôi, lúc cười lên dường như ngay cả giọt mồ hôi cũng phát sáng.
Xà Thiệp có chút nhìn đến ngẩn ngơ.
Hứa Lưu Nguyệt đặt chiếc cốc trở lại trên đá: "Bàn có dễ làm không?"
"Dễ làm." Xà Thiệp hoàn hồn, hai má có chút nóng bừng, lại bổ sung thêm một câu: "Dễ làm hơn đồ gốm."
Ý là hắn một lần là có thể thành công.
"Thế thì giao cho anh đấy."
Đối diện với khuôn mặt nhỏ nhắn của Hứa Lưu Nguyệt, Xà Thiệp cảm thấy toàn thân mình đều đang nóng bừng lên.
Không lẽ là thời kỳ phát dục đến rồi sao?
Xà Thiệp tính toán ngày tháng rồi lắc lắc đầu.
Chưa đến.
Thật kỳ lạ, Xà Thiệp nghĩ, có lẽ hắn nên tìm một đại phu xem bệnh cho hắn mới phải.
Có lẽ chim hồng hạc thực sự có độc cũng không chừng, khoa học hiện đại vẫn chưa được hoàn thiện cho lắm.
Hứa Lưu Nguyệt không thèm quan tâm Xà Thiệp, cô ngồi xổm xuống xử lý tre, cành lá từng cành từng cành được chặt xuống, thân tre không chẻ ra mà chặt thành từng đốt từng đốt.
"Làm ống tre à?" Xà Thiệp tìm một dải tre có độ to nhỏ tương tự bắt đầu se thiết bị chưng cất cho Hứa Lưu Nguyệt.
Hứa Lưu Nguyệt lắc đầu: "Làm món nào lợi hại hơn, đến tối anh sẽ biết ngay."
Tối?
Xà Thiệp không biết nghĩ tới cái gì mà ngọn tai lại đỏ lên, dưới hàng lông mi dài, đôi mắt biến thành đồng tử dựng đứng rồi lại nhanh chóng phục hồi như cũ.
"Tối ăn cái gì?" Hắn hỏi, sau đó chỉ vào con gà rừng trong hàng rào: "Hôm nay nó vẫn chưa đẻ trứng."
Hứa Lưu Nguyệt im lặng một giây, động tác đều dừng lại một lúc: "Chưa đến deadline mà."
"Cái gì?" Xà Thiệp không nghe hiểu, truy hỏi.
Hứa Lưu Nguyệt lắc lắc đầu: "Tôi là nói hạn chót, thời hạn cuối cùng tôi cho nó là ngày mai, làm thú nhân là phải giữ chữ tín."
Xà Thiệp gật đầu, không nói gì nữa.
Nhưng nhìn biểu cảm thì có chút tiếc nuối.
"Không phải có thịt sói sao, trên hang đá còn treo hai con gà rừng kìa, anh muốn ăn con nào?"
Xà Thiệp vẫn thèm thuồng liếc nhìn con gà rừng sống nhăn răng kia một cái.
Con đó nhìn có vẻ tươi ngon hơn một chút.
Hắn cũng có chút muốn ăn món gà rừng xào tỏi dại mà Hứa Lưu Nguyệt làm trước đó.
Đáng tiếc, con gà bất tài đó đến giờ vẫn không chịu đẻ trứng.
"Tôi ra ngoài một chuyến." Xà Thiệp đặt ống rỗng ruột vừa se xong ở bên đống lửa sấy khô, đứng dậy đi ra ngoài.
Hứa Lưu Nguyệt đang bận rộn, hắn không chờ nổi muốn làm cho con gà rừng một cái ổ gà để nó mau mau đẻ trứng.
"Ừm." Hai người là mối quan hệ hợp tác, ngoài việc ai nấy làm tốt nhiệm vụ của mình ra thì Hứa Lưu Nguyệt không quản nổi Xà Thiệp rốt cuộc muốn làm cái gì.
Cho đến khi Xà Thiệp ôm một đống cỏ khô trở về, Hứa Lưu Nguyệt rốt cuộc cũng hoàn toàn bái phục cái tâm trí thèm ăn của người này.
— Tôi nói này giáo sư Xà, hôm nay tôi mới thật sự quen biết anh đấy, hóa ra anh là loại người này.
— Biểu cảm của tôi và Hứa Lưu Nguyệt là giống hệt nhau.
— Tôi cũng thế.
— Tôi cũng vậy.
— Tôi.
Trước bữa tối, Hứa Lưu Nguyệt rốt cuộc vẫn đan cái ổ gà ra thả vào trong hàng rào, trong ổ gà còn lót một nắm cỏ khô.
Cô chỉ vào đầu con gà rừng, nghiến răng nghiến lợi: "Ngày mai mày mà không đẻ trứng thì tao không nện chết mày không được!"
Chiếc hũ gốm mới mà Xà Thiệp vừa nung ra cũng có thể dùng được rồi, Hứa Lưu Nguyệt nghi ngờ hắn là cố ý nặn chiếc hũ gốm theo kích thước nồi đất, vừa vặn nấu một nồi canh gà.
Hứa Lưu Nguyệt tìm một ít rau dại ăn được ở gần đó, lúc canh gà sắp ra nồi thì ném rau dại vào chần qua.
Canh tươi vị ngọt.
— Muốn ăn quá, tôi nói đến mệt nghỉ luôn rồi.
— Sao lại phải ra cái Tuần Tinh ngửi được mùi vị thế này chứ! Ngửi được mà không ăn được, đây chẳng phải là cố ý làm tôi thèm chết sao?
"Chiếc hũ gốm này to nhất có thể nung đến độ nào?" Hứa Lưu Nguyệt xé đùi gà, quay đầu hỏi Xà Thiệp.
Xà Thiệp suy nghĩ một chút, ra hiệu một độ cao nửa mét: "Cỡ chừng này đi, to hơn nữa thì nhiệt độ khó khống chế, tỷ lệ thất bại sẽ cao hơn."
Dù sao cũng không có lò gốm, có thể nung ra to thế này đã là rất không dễ dàng rồi.
Hứa Lưu Nguyệt gật đầu tỏ vẻ hiểu được: "Thế anh ăn cơm xong thừa lúc trời chưa tối thì làm cho tôi mấy cái đi, ngày mai tôi cần dùng đến."
Xà Thiệp cũng không hỏi cô làm cái gì đã gật đầu đồng ý.
Sau bữa tối, Hứa Lưu Nguyệt lại đi hí hoáy đống đốt tre to đùng của cô.
— Có ai biết cô ấy làm cái món này rốt cuộc là muốn làm gì không?
— Tôi càng tò mò hơn việc cô ấy đòi mấy chiếc hũ gốm đó rốt cuộc là có tác dụng gì.













